🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Sau một tháng khổ luyện, Hội Đồng quyết định làm lễ trình đồng mở phủ cho Lành, nghi lễ chính thức công nhận cậu là một thanh đồng của cửa Mẫu.

Lễ được tổ chức trong đền Mẫu chính, long trọng hơn bất cứ giá nào Lành từng thấy. Ban thờ Tứ Phủ rực rỡ, khăn áo đủ bốn màu, đỏ Thiên, xanh Thượng Ngàn, trắng Thoải, vàng Địa, xếp thành hàng. Hương trầm nghi ngút. Cả Hội Đồng ngồi chứng kiến. Và lần đầu tiên, Đào ngồi ở vị trí cung văn chính thức, ôm cây đàn nguyệt, mặc áo dài the mới mà bà Sâm may cho.

"Hôm nay," cụ Thủ Từ tuyên, "ngươi không còn là một đồng tự phát ở làng quê nữa. Ngươi trình diện các Mẫu, các Quan, các Chầu, các Ông, các Cô, các Cậu. Ngươi mở phủ, nghĩa là mở cánh cửa chính thức để các giá ngự vào ngươi đúng phép tắc. Từ nay ngươi là người của cửa Mẫu. Bắt đầu."

Đào dạo đàn. Tiếng nguyệt cầm cất lên, và lần này có cả dàn cung văn phụ họa của Phủ Cả, phách, cảnh, trống, sáo. Cô hát bài văn công đồng, mời lần lượt các giá về chứng.

Lành ngồi giữa, trùm khăn đỏ. Cậu mở cửa lòng, không toang hoác như xưa, mà từ tốn, đúng phép, đúng như cụ Thủ Từ dạy. Và các giá lần lượt giáng, mỗi vị một thoáng, để chứng cho cậu.

Cậu thay khăn áo theo từng giá. Khăn đỏ Thiên Phủ khi một Quan giáng, cậu vung tay, oai phong. Khăn xanh Thượng Ngàn khi một Chầu về, cậu múa mềm mại, tay cầm mồi lửa. Khăn trắng Thoải khi Quan Lớn Đệ Tam ngự, dáng cậu uy nghi như sóng. Cứ thế, hết giá này sang giá khác, Lành, đồng trắng, đón nhận từng vị một cách trôi chảy mà không một đồng thường nào làm được. Cả Hội Đồng nhìn, kinh ngạc. Một đồng trắng đúng nghĩa, có thể đón mọi giá trong một buổi, là điều ba đời mới thấy.

Khói hương trong đền dày đặc dần theo từng giá, quyện với ánh nến lung linh từ dãy đèn hai bên, phủ lên gian chính điện một lớp sương mờ ảo. Tiếng trống chầu, tiếng phách, tiếng đàn nguyệt của Đào hòa quyện thành một tấm lưới âm thanh vô hình, cuốn lấy Lành, đẩy cậu từ giá này sang giá khác không một khoảng dừng.

Nhưng Đào, ngồi đàn, là người duy nhất thấy cái giá. Sau mỗi giá, khi Lành thay khăn, có một thoáng rất ngắn, đôi mắt cậu trống rỗng, ngơ ngác, như không biết mình là ai, trước khi giá sau kịp giáng. Cái khoảng trống giữa hai giá ấy mỗi lúc một dài hơn. Cô hát mạnh hơn, giữ nhịp chặt hơn, lấp đầy những khoảng trống ấy bằng tiếng hát, kéo cậu trụ lại làm Lành giữa các vị thánh.

Khi lễ tàn, Lành xả giá cuối, sụp xuống, mồ hôi đầm đìa, nhưng mỉm cười. Cậu đã mở phủ thành công. Cậu chính thức là thanh đồng của cửa Mẫu. Cả gian đền vang lên tiếng vỗ tay, tiếng chúc mừng, những gương mặt già nua trong Hội Đồng hiếm hoi mới nở một nụ cười trọn vẹn.

Nhưng đêm ấy, viết vào cuốn sổ "những điều không được quên", Đào phải nhắc cậu ba điều cậu đã đánh rơi trong buổi lễ: tên con sông quê, tên người bạn thời thơ ấu, và màu mắt của mẹ. Ba mảnh nhỏ nữa, trả cho các giá.

Cô ngồi bên cậu, viết từng dòng bằng nét chữ cẩn thận, còn Lành thì ngồi lặng, cố hình dung lại gương mặt mẹ, cố nhớ ra màu mắt bà, nhưng chỉ còn lại một khoảng mờ nhạt, như một bức tranh bị nước mưa làm nhòe đi từng chút một.

"Màu mắt mẹ tôi," cậu lẩm bẩm, cố lục lại trong trí nhớ. "Nâu nhạt, hay nâu sẫm? Tôi không chắc nữa rồi, Đào ạ."

Đào không đáp, chỉ cúi xuống viết thêm một dòng vào cuốn sổ, tay hơi run. Cô ngước lên nhìn cậu, thấy gương mặt cậu vẫn còn ánh lên nét mệt mỏi sau buổi lễ dài, nhưng đôi mắt thì vẫn sáng, vẫn là đôi mắt của Lành mà cô quen thuộc.

"Không sao đâu," cô nói khẽ, gấp cuốn sổ lại. "Em nhớ thay cho anh. Chỉ cần anh còn nhớ em, và em còn nhớ anh, thì những thứ khác, mất đi rồi tìm lại cũng được."

Lành gật đầu, tựa đầu vào vai cô, và cả hai ngồi lặng như thế dưới ánh đèn xanh của gian phòng nhỏ, trong khi bên ngoài, tiếng cười nói của buổi lễ mừng vẫn còn vọng lại từ xa, xen lẫn với tiếng côn trùng rả rích ngoài sân, một âm thanh bình yên lạ lùng sau một ngày dài đầy những giá thánh nặng nề.

Hết Chương 42

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 43
← TrướcTiếp →