Trình đồng xong, Lành được phép học những giá cao hơn, Chầu Bà, các Ông Hoàng, và xa hơn là Quan Lớn các phủ.
Cụ Thủ Từ dạy cậu rằng các giá có thứ bậc, như một triều đình. Thấp nhất là Cậu, Cô, những vị trẻ, nhẹ, gần người, dễ bắc, lấy đi ít. Cao hơn là các Ông Hoàng, các Chầu Bà, mạnh hơn, oai hơn, nhưng lấy đi nhiều hơn. Cao nữa là Ngũ Vị Tôn Quan, các Quan Lớn, sức trấn cả một miền, mà mỗi giá lấy đi cả một mảng đời. Và trên cùng, cao nhất, là các Mẫu, bắc một giá Mẫu gần như mất trắng mình.
"Ngươi mới chỉ chạm đến Quan Lớn Đệ Tam," cụ nói. "Đó đã là cao với một đồng mới. Đừng vội. Mỗi bậc giá ngươi mở khóa, ngươi mạnh thêm, nhưng cũng mòn thêm. Học để biết, nhưng đừng lạm dụng."
Lành học giá Chầu Bà Thượng Ngàn trước. Khi Đào hát thỉnh và cậu mở cửa, một luồng khí mát lành, tươi tốt như rừng sau mưa, tràn vào người cậu. Chầu Bà là vị của núi rừng, của cây thuốc, của muông thú. Trong giá Chầu, Lành thấy mình hiểu được tiếng chim, biết được lá nào chữa bệnh, cảm được mạch nước ngầm dưới đất. Một quyền năng hiền hòa, nuôi dưỡng, khác hẳn cái uy sát phạt của Quan Lớn.
Rồi cậu học giá Ông Hoàng Bảy, vị Ông phong lưu, giỏi võ, có tài thu phục lòng người. Trong giá Ông Bảy, Lành thấy mình bỗng hào sảng, lời nói có sức nặng khiến người ta tin theo, thân thủ nhanh nhẹn lạ thường. Một quyền năng của thủ lĩnh, của người dẫn dắt.
Mỗi giá mới là một quyền năng mới, một thế giới mới mở ra. Và Lành, lần đầu trong đời, cảm thấy sức mạnh thật sự trong tay mình. Cậu không còn là thằng bé chèo đò sợ sệt ở bến Hạ Vọng. Cậu là một thanh đồng có thể gọi cả một triều đình thần thánh về phụng sự.
Có những đêm, sau buổi tập, Lành nằm nhìn lên mái nhà cung văn, tay chân vẫn còn rần rật cái dư vị của quyền năng vừa trải qua, và cậu tự hỏi liệu con người thật của mình, cái thằng bé chèo đò ngày xưa, còn lại được bao nhiêu phần trong tất cả những gì cậu vừa gánh vào người.
Nhưng cùng với sức mạnh là cái giá. Mỗi giá cao cậu mở khóa lấy đi của cậu nhiều hơn một giá thấp. Cuốn sổ "những điều không được quên" của Đào mỗi ngày một dày thêm. Và Lành bắt đầu nhận ra một điều đáng sợ: cậu ngày càng thích bắc giá. Cái cảm giác mạnh mẽ, cái khoái cảm được là một vị thánh, được thoát khỏi cái thân phận nhỏ bé mỏi mệt của mình, nó gây nghiện. Đúng như bà Cốt từng cảnh báo.
"Đào," một đêm cậu thú nhận, "tôi sợ. Tôi sợ không phải vì giá lấy đi của tôi. Tôi sợ vì tôi bắt đầu muốn cho nó lấy. Mỗi lần bắc giá, tôi quên được mình là một thằng cô đơn mất mẹ, mất bà, gánh cả cái lưới này. Tôi thành thánh, mạnh mẽ, không biết buồn. Và tôi không muốn về làm Lành nữa."
Đào ôm lấy cậu, lòng thắt lại. Vì đó chính là con đường dẫn đến đồng dại. Không phải bị giá cướp mất mình. Mà là tự nguyện dâng mình cho giá, để trốn khỏi nỗi đau làm người.
"Vậy thì từ mai," cô nói, giọng cương quyết, "mỗi lần anh định bắc giá, em sẽ hỏi anh một câu trước: anh bắc vì cần, hay vì thèm? Nếu là vì thèm, em sẽ không đàn."
Lành gật đầu, nhưng trong ánh mắt cậu, Đào vẫn thấy thấp thoáng một tia sáng khó gọi tên, cái tia sáng của một người đang dần yêu thích chính thứ đang hủy hoại mình.
Mấy hôm sau, đúng như lời hứa, Đào bắt đầu hỏi cậu câu ấy mỗi khi cậu định bắc giá. Có lần cậu trả lời thành thật "vì thèm", và cô nhất quyết không đàn, dù cậu năn nỉ thế nào. Lành giận dỗi bỏ ra ngoài ngồi một mình cả buổi tối, nhưng đến khuya lại quay về, ngồi xuống bên cô, nói khẽ: "Cảm ơn cô đã không chiều tôi."
Đào không đáp, chỉ nắm lấy tay cậu, siết nhẹ. Cả hai đều hiểu, cái ranh giới mong manh giữa cứu người và tự hủy hoại mình đang mỗi ngày một khó phân định hơn, và chỉ có sự tỉnh táo của cô mới giữ được cậu khỏi trượt hẳn sang phía bên kia. Ngoài hiên, trăng đã lên cao, chiếu một vệt sáng bàng bạc xuống khoảng sân vắng, nơi cả hai vẫn ngồi bên nhau, im lặng, mỗi người theo đuổi một dòng suy nghĩ riêng về cái ranh giới mỏng manh ấy.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 44 →