🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Hội Đồng Đèn có bảy người, ngồi thành hình vòng cung trong gian chính điện, ngay bên dưới một pho tượng Mẫu Liễu Hạnh sơn son thếp vàng uy nghi.

Phần lớn trong số họ đều đã già, tóc bạc trắng, lưng còng xuống, tay run rẩy, tất cả đều là những dấu vết của một đời người bắc giá hầu thánh. Người ngồi chính giữa, ở vị trí chủ tọa, là một ông lão gầy gò, mặc áo the màu vàng, gương mặt nghiêm nghị lạnh lùng, đôi mắt sắc như dao dù đã ngả màu đục. Đó là cụ Thủ Từ, người đứng đầu cả Hội Đồng.

"Vậy ra đây là cháu của bà Cốt." Cụ Thủ Từ đưa mắt nhìn Lành từ đầu xuống chân, rồi dừng lại ở cái tay nải đựng Đèn Cái. "Ngươi mang được ngọn đèn gốc đến đây. Tốt. Ít ra thì bà ngươi cũng không để nó rơi vào tay Phản Đăng trước khi nhắm mắt."

Giọng cụ không hề có lấy một chút thương cảm nào khi nhắc đến bà Cốt vừa khuất. Lành chau mày, nhưng vẫn cố giữ lễ. "Cháu xin chào các cụ. Cháu được triệu về, nhưng vẫn chưa rõ là để làm gì ạ."

"Để cứu cái tấm lưới mà bà ngươi đã để cho nó rách nát đến thế này." Cụ Thủ Từ đáp thẳng thừng, không kiêng nể. "Ngồi xuống đi. Có rất nhiều điều ngươi cần phải biết, mà thời gian thì chẳng còn bao nhiêu."

Một bà cụ ngồi phía bên trái, dáng vẻ hiền hậu hơn hẳn, mặc áo nâu sồng, lên tiếng, giọng dịu dàng: "Cụ Thủ Từ, cháu nó vừa đi đường xa mệt nhọc, lại vừa mới mất bà. Hãy để cho cháu nó nghỉ ngơi đã." Bà quay sang Lành, mỉm cười ấm áp. "Ta tên là Sâm, cũng ở trong Hội Đồng. Cháu đừng sợ. Không phải ai ở chốn này cũng khắc nghiệt như cụ Thủ Từ đâu, con ạ."

Lành lập tức cảm nhận được sự chia rẽ ngấm ngầm trong gian điện. Cụ Thủ Từ và mấy người ngồi bên phải cứng rắn, lạnh lùng, nhìn cậu như nhìn một món công cụ vừa nhặt được. Bà Sâm và một, hai người bên trái mềm mỏng hơn, nhìn cậu như nhìn một đứa trẻ đáng thương. Rõ ràng là hai phe.

"Ngươi là đồng trắng." Cụ Thủ Từ vào thẳng vấn đề. "Người sứ giả đã báo về cho ta. Có đúng là ngươi bắc được mọi giá không?"

"Cháu... cháu chưa thử hết ạ. Nhưng cháu đã bắc được giá Cậu Bé, giá Quan Lớn Đệ Tam. Cháu không cần có căn sẵn một vị nào." Lành thành thật đáp.

Cả Hội Đồng xôn xao hẳn lên. Mấy cặp mắt già nua đồng loạt sáng rực, kẻ thì kinh ngạc, kẻ thì, Lành rùng mình nhận ra, ánh lên một nỗi thèm muốn. Như vừa trông thấy một thứ quý giá hiếm có vừa rơi đúng vào tay mình.

"Đồng trắng," cụ Thủ Từ lặp lại, chậm rãi từng tiếng, và lần đầu tiên trên gương mặt lạnh lùng ấy thoáng hiện một nét gì đó như mừng rỡ. "Đã ba đời nay Phủ Cả không có lấy một đồng trắng. Quả nhiên các Mẫu có mắt. Ngài gửi ngươi đến đúng vào lúc tấm lưới sắp vỡ."

Bà Sâm, ngược lại, nét mặt tối sầm xuống. Bà nhìn Lành, rồi nhìn sang cụ Thủ Từ, và trong đôi mắt bà là một nỗi lo lắng mà Lành chưa thể hiểu nổi. Mãi về sau này cậu mới vỡ lẽ: với phe Giữ Đèn, một đồng trắng không phải là món quà của trời. Nó là một ứng viên hoàn hảo cho cái việc cuối cùng. Cho cái phận làm bấc.

Một người khác trong Hội Đồng, một ông lão có bộ râu dài bạc trắng, gật gù nói thêm: "Ta còn nhớ đồng trắng cuối cùng của Phủ Cả, cách đây ba đời. Người ấy cũng trẻ như cậu bây giờ. Cũng đầy nhiệt huyết như cậu bây giờ." Ông không nói tiếp, chỉ thở dài, ánh mắt xa xăm, khiến Lành không khỏi rùng mình tự hỏi số phận của người đồng trắng ấy đã kết thúc ra sao.

Cụ Thủ Từ đứng dậy, chống gậy bước tới gần Lành hơn, quan sát cậu từ đầu đến chân như đang định giá một món đồ quý. "Từ mai, ngươi sẽ ở lại đây, học bắc giá cho đúng bài bản. Ta sẽ đích thân dạy ngươi. Còn con bé cung văn này," cụ liếc sang Đào, "sẽ học thêm những làn điệu của Phủ Cả, để phối hợp cho nhuần nhuyễn."

"Cụ Thủ Từ," bà Sâm lên tiếng, giọng có chút lo lắng, "cháu nó mới tới, chưa quen nếp ở đây. Có cần gấp gáp thế không?"

"Lưới đang rách từng ngày, bà Sâm." Cụ Thủ Từ đáp, giọng cứng rắn không nhượng bộ. "Ta không có thời gian để chờ ai quen nếp cả." Rồi cụ quay sang Lành, ra lệnh dứt khoát: "Đêm nay nghỉ ngơi cho lại sức. Sáng sớm mai, ra sân trước chính điện, ta sẽ bắt đầu dạy ngươi."

Lành gật đầu, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang trăm mối, cúi chào cả Hội Đồng rồi theo bà Sâm ra khỏi gian điện, bước chân nặng trĩu suy tư về những gì vừa nghe được.

Hết Chương 34

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 35
← TrướcTiếp →