Ở ngay lối vào đền Mẫu chính, một người gác cổng chặn họ lại.
Đó là một người đàn ông trung niên, vạm vỡ, khác hẳn những bóng áo nâu già nua đang lặng lẽ trong thung lũng. Ông ta mặc áo chàm, sau lưng đeo một thanh kiếm gỗ, loại kiếm vẫn dùng trong các giá múa hầu, nhưng trong tay ông nó toát ra một thứ sát khí thật sự. Ông chắp tay chào, nhưng đôi mắt thì dò xét từng li từng tí.
"Dừng bước. Phủ Cả không tiếp người lạ. Các ngươi là ai?"
"Tôi là người giữ đèn Hạ Vọng, cháu của bà Cốt. Hội Đồng triệu tôi về." Lành đáp.
"Ai đến đây cũng nói y như thế." Người gác cổng nheo mắt lại. "Phản Đăng từng cài người trà trộn vào đây, giả làm người giữ đèn, để dập đèn từ bên trong. Chỉ một lần thôi, mà chúng tôi mất trắng mười hai ngọn đèn và hai mươi mạng người. Từ bận ấy, bất cứ ai muốn vào Phủ Cả đều phải qua một thử thách. Để biết ngươi là người giữ đèn thật, hay chỉ là một con đồng-dại đội lốt người."
"Thử thế nào?" Lành hỏi, bình tĩnh.
Người gác cổng chỉ tay vào một ngọn đèn nhỏ đã tắt ngấm, đặt trên một cái bệ đá ngay bên cổng. "Thắp lại nó. Một người giữ đèn chân chính, mang trong mình ngọn lửa của Mẫu, ắt sẽ thắp lại được ngọn đèn đã tắt. Còn đồng-dại, kẻ mang trong người thứ lửa xanh của ông trời cũ, thì chỉ có thể dập, chứ không thể thắp. Chạm vào nó đi. Nếu đèn cháy, ngươi được vào. Còn nếu nó vẫn tắt lạnh, hoặc tệ hơn, nếu lửa xanh bùng lên, thì ta buộc lòng phải giết ngươi ngay tại chỗ."
Đào nắm chặt tay Lành, lo lắng đến tái mặt, ghé sát tai cậu thì thầm: "Anh có chắc không? Lỡ như..."
"Không sao đâu," Lành đáp khẽ, rồi bước tới, không một chút do dự. Cậu không cần đến Đèn Cái cho việc này, cậu tin vào ngọn lửa trong chính con người mình. Cậu đặt bàn tay lên cái bấc lạnh ngắt của ngọn đèn đã tắt, nhắm mắt lại, và nghĩ đến bà Cốt, đến mẹ, đến con bé áo nâu nơi bến cũ, đến tất cả những người đã gánh ngọn lửa này trước cậu.
Đào đứng phía sau, tim đập thình thịch, mắt không rời khỏi bàn tay Lành đặt trên chiếc bấc nguội lạnh. Cô nín thở, ngón tay siết chặt vào vạt áo mình, chỉ chực chạy tới nếu có bất cứ tia sáng xanh nào lóe lên từ bàn tay cậu.
Ngọn đèn bừng cháy. Xanh lét. Ấm áp. Đúng là lửa của Mẫu.
Người gác cổng thở phào, nét mặt căng cứng dịu hẳn xuống, rồi ông quỳ một gối, chắp tay cung kính. "Xin tạ tội đã thất lễ với người giữ đèn. Kính mời người giữ đèn Hạ Vọng vào Phủ Cả. Tôi tên Khản, giữ cổng đền Mẫu đã hai chục năm nay. Từ giờ, cậu có việc gì cần, cứ gọi đến tôi."
Ông đứng dậy, đẩy cánh cổng gỗ nặng nề kêu lên ken két. Bên trong, một con đường lát đá phẳng phiu dẫn thẳng vào đền Mẫu, hai bên là hàng đèn cháy xanh nối nhau. Và ở cuối con đường, dưới mái đền cong vút, một nhóm người đang đứng đợi sẵn, Hội Đồng Đèn. Những con người cuối cùng đang nắm giữ bí mật của cả tấm lưới ngàn năm.
Ông Khản đi bên cạnh, hạ giọng dặn dò thêm: "Cậu vào gặp Hội Đồng thì cứ giữ lễ, đừng nóng vội. Trong đó có cụ Thủ Từ hơi khó tính, nhưng cụ ấy làm hết vì cái lưới này thôi, không có ý ác đâu."
Lành hít một hơi thật sâu, siết chặt tay Đào, rồi cất bước đi vào, lòng vừa hồi hộp vừa tò mò về những gì đang chờ đợi phía trước.
Đào bước theo sau, mắt không ngừng đảo quanh nhìn hàng đèn cháy xanh dọc lối đi, nhìn những gian nhà cổ kính hai bên đường, tất cả đều toát lên vẻ uy nghiêm mà cô chưa từng thấy ở bất cứ ngôi đền, ngôi phủ nào trước đây. Mùi trầm hương phảng phất trong không khí, quyện với hơi lạnh của đá cổ, khiến mỗi bước chân cô đi qua đều mang một cảm giác như đang bước vào một cõi khác, tách biệt hẳn với cái làng nhỏ ven sông nơi cô lớn lên.
"Nơi này lớn quá," cô thì thầm với Lành. "Em không ngờ Phủ Cả lại rộng đến thế."
"Tôi cũng vậy," Lành đáp khẽ, mắt vẫn dán chặt vào nhóm người đang đứng đợi cuối con đường, tim đập nhanh dần theo từng bước chân tiến lại gần.
Ông Khản dừng lại trước cổng chính điện, chắp tay cúi chào Hội Đồng, rồi lùi sang một bên, nhường lối cho hai người bước vào, ánh mắt ông dõi theo Lành với một sự quan tâm lặng lẽ, như thể ông vừa nhận ra mình đang chứng kiến một khoảnh khắc quan trọng nào đó của Phủ Cả.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 34 →