Đến ngày thứ hai, Phản Đăng chặn họ ở một quãng sông hẹp.
Lần này không phải âm binh. Lần này là người thật, hay đúng hơn, từng là người. Bốn bóng áo đen đứng sừng sững trên hai bờ của quãng sông, nơi dòng nước thắt lại chảy xiết giữa hai vách đá dựng đứng, không còn lối nào mà tránh. Lành nhận ra ngay gã đi đầu: chính là kẻ áo đen mặt phẳng lì từng tìm đến Đền Đèn.
"Người giữ đèn," gã cất giọng đều đều, vô cảm. "Thầy Vọng đã cho cậu hạn đến rằm để suy nghĩ. Nhưng cậu lại bỏ đi về Phủ Cả. Thế là cậu đã chọn xong rồi. Đáng tiếc thật."
"Tránh ra." Lành nói, một tay siết chặt cái tay nải đựng Đèn Cái, tay kia khẽ chạm vào vai Đào ra hiệu cho cô chuẩn bị. "Tôi không muốn đánh nhau với các người."
"Chúng tôi cũng đâu muốn." Gã áo đen từ từ giơ một bàn tay lên. Trong lòng bàn tay hắn, một ngọn lửa xanh bùng lên lặng lẽ, thứ lửa lạnh đã từng thiêu rụi phủ của Đào, đã từng giết chết người giữ đèn ở Trung Hà. "Nhưng cậu đang giữ ngọn Đèn Cái. Chừng nào nó còn cháy, tấm lưới còn vá lại được. Thầy Vọng muốn cậu sống mà hiểu ra. Còn chúng tôi, chúng tôi chỉ cần một điều thôi: ngọn đèn ấy tắt."
Bốn ngọn lửa xanh cùng lúc bùng lên, soi rõ bốn gương mặt đồng-dại, những khuôn mặt không còn một chút biểu cảm nào, đôi mắt rỗng tuếch, như những cái xác đang cử động bằng quán tính của một lời thề. Rồi chúng vung tay ném lửa.
"Đào, đàn lên!" Lành hét, kéo cô nằm rạp xuống khoang thuyền khi những quả cầu lửa xanh bay tới, nổ tung trên vách đá, tỏa ra một thứ hơi lạnh buốt thấu xương.
Đào ôm chặt cây đàn, hai tay run lẩy bẩy nhưng vẫn kịp bật dây, cất giọng hát bài văn thỉnh Quan Lớn Đệ Tam. Lành trùm tấm khăn đỏ lên đầu, hé cánh cửa trong lòng mình ra. Nhưng giữa làn mưa lửa xanh đang dồn dập trút xuống, cậu không sao tập trung nổi, cánh cửa mở lệch đi, và cậu cảm thấy rất nhiều thứ đang chực ùa vào cùng một lúc, không riêng gì Quan Lớn.
"Anh phải gọi đúng một vị thôi!" Đào vừa đàn vừa gào lên nhắc cậu. "Đừng mở rộng cửa! Quan Lớn Đệ Tam, chỉ một mình Quan Lớn thôi!"
Lành nghiến chặt răng, dồn hết ý chí còn lại, khép bớt cánh cửa, chỉ chừa đúng một khe hẹp vừa cho một vị. Quan Lớn giáng. Cậu đứng phắt dậy giữa thuyền, lưng thẳng, mắt quắc, vung tay một cái, và dòng sông hẹp lập tức cuộn trào theo lệnh, dựng thành một bức tường nước chắn đứng những quả cầu lửa xanh. Rồi cậu hất nguyên bức tường nước ấy về phía hai bờ, cuốn phăng hai gã đồng-dại xuống dòng nước xiết.
Trận đánh ngắn ngủi mà dữ dội. Đồng-dại không biết sợ, không biết đau, cứ nhắm mắt lao vào. Nhưng chúng cũng đã đánh mất gần hết cái sức của một người đồng còn-là-người, ngọn lửa xanh là tất cả những gì chúng còn sót lại. Quan Lớn trong người Lành mạnh hơn, dòng nước dưới tay cậu mạnh hơn. Cuối cùng, ba gã bị cuốn trôi mất hút, chỉ còn gã mặt phẳng lì kịp rút lui lên bờ đá.
"Cậu giỏi hơn ta tưởng," gã nói vọng xuống, trước khi khuất vào khe đá. "Nhưng cậu nghe cho kỹ đây, người giữ đèn. Mỗi một giá cậu bắc để thắng chúng ta, là một bước cậu tiến lại gần chúng ta. Một ngày nào đó, chính cậu sẽ tự nguyện cầm lấy ngọn lửa xanh này. Và chúng ta sẽ kiên nhẫn chờ cái ngày ấy."
Khi Đào chuyển sang điệu xe giá tiễn, Quan Lớn lui giá êm ái. Lành thở phào nhẹ nhõm, lần này cậu đã tự về được. Nhưng cái lời của gã đồng-dại cứ vang vọng mãi trong đầu cậu, lạnh lẽo y như nước sông mùa lũ.
Đào chèo thuyền tiếp tục đi, tay vẫn còn run, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lành, như để chắc chắn cậu vẫn còn là cậu. "Anh không sao chứ?" cô hỏi khẽ, khi quãng sông hẹp đã lùi lại phía sau.
"Không sao." Lành đáp, nhưng giọng cậu vẫn còn hơi xa xăm, như một phần tâm trí vẫn còn vướng lại đâu đó trong lời đe dọa của gã đồng-dại.
Cậu nhìn xuống hai bàn tay mình, vẫn còn run nhẹ sau cơn bắc giá, và tự hỏi liệu gã đồng-dại kia có nói đúng không. Liệu có phải mỗi lần cậu dùng sức mạnh của giá để chiến thắng, cậu lại tiến thêm một bước về phía cái ngày cậu sẽ không còn phân biệt được mình đang chiến đấu vì lẽ gì nữa.
"Đừng nghĩ về lời hắn nói," Đào nói, như đọc được tâm trạng cậu. "Hắn muốn gieo nghi ngờ vào lòng anh, thế thôi. Anh khác chúng. Anh còn có em, có lý do để quay về, để giữ lấy mình. Chúng đã mất hết những thứ đó rồi."
Lành gật đầu, cố tin vào lời cô, nhưng trong thâm tâm, cậu biết ranh giới giữa mình và những gã đồng-dại kia mỏng manh hơn cậu muốn thừa nhận rất nhiều.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 31 →