🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Rời Mai Thôn, hai người đi thêm hai ngày đường thì gặp sứ giả của Phủ Cả.

Đó là một người đàn bà trung niên, mặc áo nâu, đầu chít khăn, cưỡi một con ngựa gầy, đi ngược chiều họ trên con đê. Vừa thấy Lành, đúng hơn là vừa thấy ngọn Đèn Cái cậu giấu trong tay nải mà ánh xanh vẫn hắt ra, bà sững lại, rồi vội vàng xuống ngựa, chắp tay vái.

"Có phải cậu là người giữ đèn Hạ Vọng? Cháu của bà Cốt?"

"Là tôi." Lành cảnh giác. "Bà là ai?"

"Tôi là người của Phủ Cả, được cử đi tìm cậu." Bà thở phào nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng. "Tạ ơn các Mẫu, cậu còn sống. Chúng tôi nghe tin bà Cốt quy tiên, lại nghe Phản Đăng đang lùng các dòng giữ đèn, sợ cậu gặp chuyện. Hội Đồng Đèn triệu cậu về Phủ Cả gấp."

"Triệu tôi làm gì?"

Người đàn bà hạ giọng, đưa mắt nhìn quanh con đê vắng. "Tôi chỉ là người đưa tin, không được biết nhiều. Nhưng tôi nghe loáng thoáng, lưới đèn sắp đến hồi nguy cấp. Đèn Cái của cậu là ngọn gốc, là ngọn duy nhất thắp lại được các ngọn khác. Hội Đồng cần nó. Cần cậu. Và..." bà ngập ngừng, "họ nói đã đến lúc bàn đến 'việc cuối cùng'. Tôi không hiểu là việc gì, nhưng các cụ trong Hội Đồng nhắc đến nó với cái giọng sợ lắm."

Việc cuối cùng. Việc làm bấc. Cái việc bà Cốt đã trốn. Lành và Đào liếc nhau, cùng một nỗi bất an.

"Phủ Cả ở đâu?" Lành hỏi.

"Đi ngược lên thượng nguồn ba ngày đường nữa, đến chân núi Mẫu thì thấy." Bà chỉ tay về phía những dãy núi mờ xanh phía xa. "Phủ Cả nằm trong một thung lũng, có chín mươi chín ngọn đèn vây quanh đền Mẫu chính. Nơi ấy là tổ đình của tất cả những người giữ đèn, là nơi luyện đồng, nơi cất sổ cái ghi mọi bí mật. Cậu về đó, sẽ biết hết mọi điều cậu cần biết. Cả những điều cậu không muốn biết."

Đào rùng mình khi nghe câu cuối, nhưng không nói gì, chỉ nắm chặt tay Lành hơn. Gió trên đê thổi mạnh hơn lúc này, cuốn theo mấy hạt bụi đường, khiến bà sứ giả phải kéo vạt khăn che bớt nửa mặt, còn Lành thì đứng yên, mắt vẫn dán chặt vào bóng núi mờ xa như đang cố hình dung trước những gì đang chờ mình ở đó.

Bà lên ngựa, định đi, rồi quay lại dặn thêm, giọng khẩn thiết: "Cậu giữ kỹ ngọn Đèn Cái. Trên đường về Phủ Cả, Phản Đăng sẽ tìm mọi cách chặn cậu, hoặc cướp đèn, hoặc giết cậu. Vì chừng nào Đèn Cái còn trong tay người giữ đèn chân chính, lưới còn vá lại được. Họ biết điều đó. Đi cẩn thận, người giữ đèn trẻ tuổi ạ."

Rồi bà thúc ngựa đi mất, bóng bà nhỏ dần trên con đê rồi khuất hẳn sau một khúc quanh. Lành và Đào đứng trên con đê, nhìn về phía dãy núi Mẫu mờ xa, nơi có chín mươi chín ngọn đèn và mọi câu trả lời đang chờ.

"Mình còn ba ngày nữa," Lành nói, giọng trầm xuống. "Ba ngày, mà bà ấy dặn phải cẩn thận với Phản Đăng suốt đường đi."

"Vậy thì mình đi cẩn thận," Đào đáp, siết chặt cây đàn nguyệt trên vai. Cả hai đều biết, chặng đường phía trước sẽ không yên ả, và những gì đang chờ ở Phủ Cả có lẽ còn nặng nề hơn bất cứ điều gì họ đã trải qua từ ngày rời Hạ Vọng.

Họ tiếp tục đi bộ dọc theo con đê, tránh những khúc sông trống trải, chọn những lối đi có bờ tre che chắn. Lành lấy cuốn sổ của bà Cốt ra, lật lại những trang cuối một lần nữa, cố tìm thêm bất cứ manh mối nào về Phủ Cả, về Hội Đồng Đèn, về cái "việc cuối cùng" mà người sứ giả vừa nhắc tới.

"Bà không viết gì thêm về Phủ Cả cả," cậu nói, gấp sổ lại, giọng có chút thất vọng. "Chỉ có mỗi cái tên, mấy lần nhắc đến việc phải cho tôi về đó học. Bà giấu kỹ quá."

"Có khi bà sợ," Đào nói. "Sợ nếu viết ra, một ngày nào đó cuốn sổ rơi vào tay kẻ xấu, thì họ sẽ biết hết mọi bí mật của Phủ Cả."

Lành gật đầu, cất cuốn sổ vào trong tay nải, cạnh ngọn Đèn Cái. Cậu đưa mắt nhìn lại con đường phía sau, nơi họ vừa đi qua, rồi nhìn về phía trước, nơi bóng núi Mẫu vẫn đứng lặng giữa màn sương chiều, như một cánh cửa khổng lồ đang chờ được mở ra, mà cậu không biết bên kia cánh cửa ấy sẽ là ánh sáng hay bóng tối.

Phía trước, dãy núi Mẫu vẫn còn mờ xa trong sương chiều, nhưng mỗi bước chân đưa họ đến gần hơn, và cùng với đó là gần hơn với những câu trả lời mà cả hai đều vừa mong đợi, vừa e sợ.

Hết Chương 29

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 30
← TrướcTiếp →