🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Đêm đầu tiên xa Hạ Vọng, Lành mới thấm thế nào là một mình.

Suốt hai mươi năm trời, cậu chưa từng ngủ ở đâu khác ngoài cái đền bên sông quen thuộc. Giờ con thuyền nhỏ neo lại ở một khúc sông xa lạ, hai bên bờ là bãi lau sậy hun hút trong gió, trời không một mảnh trăng, chỉ có ngọn Đèn Cái cháy xanh trong tay nải hắt ra một quầng sáng bé tẻo teo. Đào đã ngủ, cuộn tròn ở khoang sau, hai tay vẫn ôm khư khư cây đàn nguyệt như ôm một đứa trẻ. Lành ngồi canh ở mũi thuyền, mắt không rời mặt nước đen.

Bởi vì ở khúc sông lạ này, ngay cả vong cũng lạ.

Chúng nổi lên từng đợt khi đêm đã khuya, những đốm sáng mờ nhạt, trôi dập dềnh theo dòng nước, không hung dữ như vong ở Hạ Vọng, mà ngơ ngác, lạc lối, buồn bã. Lành dần nhận ra: đây là vong của những vùng đã mất đèn từ lâu. Không còn ai dẫn chúng qua sông, chúng cứ trôi dạt mãi, hết đời này sang đời khác, dọc theo các con sông của cả nước, đi tìm một ngọn đèn còn cháy để mà nương vào.

Một con vong già áp sát mạn thuyền, nhìn ngọn Đèn Cái bằng ánh mắt khao khát đến tội nghiệp. "Đèn..." nó thều thào, giọng khản đặc vì đã quá lâu không ai nghe. "Lâu lắm rồi tôi mới thấy một ngọn đèn còn cháy. Cậu dẫn tôi qua sông được không, hỡi người giữ đèn? Tôi mỏi chân lắm rồi. Tôi trôi mãi mà chẳng tới đâu."

Lành nhìn nó, lòng quặn lại. Cậu không thể bắc giá lúc này, không có cung văn đang thức, mà cậu đã tự hứa với mình sẽ không bao giờ tự bắc giá một mình nữa. Nhưng cậu vẫn có thể làm một việc nhỏ. Cậu giơ cao ngọn Đèn Cái, khẽ đọc lời tiễn vong mà bà Cốt từng dạy, và mở một lối nhỏ qua sông, không cần đến giá đồng, chỉ cần ngọn đèn gốc và tấm lòng của người giữ nó.

Con vong già mỉm cười, cúi đầu tạ ơn, rồi bước vào ánh sáng, tan đi nhẹ nhõm như một làn khói. Nhưng ngay sau nó, ba con vong khác lại nổi lên. Rồi năm con. Rồi cả một đám đông. Cái tin có một ngọn đèn còn cháy lan đi nhanh trong cõi âm, và từ khắp khúc sông tối, vong lũ lượt kéo về, lặng lẽ xếp thành hàng, kiên nhẫn chờ đến lượt mình được sang sông.

Lành tiễn chúng đi, từng con một, suốt cả đêm, cho đến khi cánh tay mỏi rã rời, mắt díp lại không mở nổi. Và cậu hiểu ra một điều cay đắng: cái gánh nặng cậu đang mang không chỉ là giữ cho con mắt dưới Hạ Vọng ngủ yên. Cả cái đất nước này, bao nhiêu năm đèn tắt dần, đã có biết bao nhiêu linh hồn kẹt lại, lang thang, không được nghỉ ngơi. Mỗi ngọn đèn cậu thắp lại không chỉ vá một mắt lưới, nó còn mở một cánh cửa cho hàng trăm vong mỏi mệt được trở về.

Gần sáng, Đào tỉnh dậy, thấy cậu ngồi gục ở mũi thuyền, quanh thuyền nước đã quang đãng, không còn một đốm vong nào. "Anh thức trắng đêm à?" cô hốt hoảng, vội vàng bò tới bên cậu, sờ trán xem cậu có sốt không.

"Có việc phải làm." Lành mỉm cười mệt mỏi, xoa đôi mắt đỏ ngầu. "Đi thôi. Phủ Cả còn xa lắm. Mà trên đường, chắc còn nhiều khúc sông như đêm nay nữa."

Đào nhìn cậu, không nói gì, chỉ lặng lẽ nấu cho cậu một bát cháo loãng trước khi nhổ neo, để cậu ăn lấy sức, và tự nhủ từ đêm nay, cô sẽ thay phiên canh gác cùng cậu, không để cậu phải một mình chống chọi với cả một dòng sông đầy vong lạc lối như thế nữa.

"Từ mai, em canh nửa đêm trước, anh ngủ trước," cô nói, giọng cương quyết không cho cậu cãi lại. "Rồi đến nửa đêm sau, em gọi anh dậy thay em. Không thể để anh thức trắng một mình mãi thế này được."

Lành định phản đối, bảo cô cũng cần ngủ, nhưng nhìn ánh mắt kiên quyết của Đào, cậu đành gật đầu. Cậu húp một ngụm cháo nóng, cảm nhận hơi ấm lan tỏa khắp người, và lần đầu tiên từ khi rời Hạ Vọng, cậu cảm thấy mình không còn phải một mình gánh vác mọi thứ nữa.

Thuyền tiếp tục xuôi dòng dưới ánh bình minh vừa ló dạng, để lại phía sau một khúc sông đã yên tĩnh trở lại, không còn một đốm vong nào lẩn khuất trong làn nước.

Hết Chương 27

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 28
← TrướcTiếp →