Đào nhìn Lành đang tan, và cô không hát tiễn được.
Ngọn lửa nơi Lành đang đứng đã liếm gần hết vai cậu, ánh sáng cuộn lên như thể đang gọi tên cô, và trong đầu Đào, mọi kỷ niệm ùa về cùng một lúc, con đò, bến Hạ Vọng, những đêm cùng nhau hát dưới trăng. Cô không nghĩ được gì khác ngoài một điều duy nhất: cô không thể để nó xảy ra.
Cô là người-giữ-tâm. Cả đời cô gọi người về. Cô không thể, không thể, hát cho người mình thương tan đi. Tay cô buông khỏi dây đàn. Và trong khoảnh khắc tuyệt vọng ấy, lời Ông Vọng vọng về: thả nó đi, thả đứa bé đi, để tất cả được nghỉ.
"Không," cô thì thầm, nước mắt giàn giụa. "Em không tiễn anh được. Em không mất anh được."
Ngón tay cô run rẩy đưa lên, chạm vào không khí nóng rực quanh ngọn Đèn Cái, cảm giác như chạm vào chính hơi thở cuối của Lành. Chỉ một khoảnh khắc do dự nữa thôi là quá muộn. Cô nhắm mắt, không cho phép mình nghĩ thêm, chỉ hành động.
Cô làm điều không ai ngờ: cô với tay, và cô thổi tắt ngọn Đèn Cái.
Tia sáng cuối cùng của đứa bé phụt tắt, nhưng không phải chết. Được thả. Đứa bé, sau mấy nghìn năm, cuối cùng được tự do hoàn toàn, siêu thoát, tan vào hư không nhẹ nhõm. Và cùng lúc, cái neo dang dở của Lành ngừng lại, cậu không tan hết. Cậu được giữ lại, dở dang, một mảnh người sót lại.
Nhưng Đèn Cái tắt, nghĩa là khóa cuối cùng mất. Con mắt dưới đáy bùng lên, và ông trời cũ trỗi dậy hoàn toàn.
Bầu trời phía trên Hạ Vọng rạn ra như một tấm gương bị đập vỡ, từng vệt sáng vàng chói lói xuyên qua những kẽ nứt, rọi thẳng xuống bến sông. Người dân đứng chết lặng, che mắt, không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ cảm nhận một sức nóng lạ lùng áp xuống, vừa ấm áp vừa đáng sợ, như một cơn triều dâng không cưỡng lại được.
Cột sáng vàng xé toang trời. Ngày trùm khắp đất nước, vĩnh viễn. Đêm biến mất. Và rồi, điều ông trời cũ hứa, cái chết biến mất.
Khắp nước, người chết ngừng chết. Vong quay về. Và giữa Hạ Vọng, từ ánh sáng vàng, những hình bóng hiện ra, không phải giả như trước, mà thật, vì giờ ông trời cũ đã đủ mạnh để trả người đã khuất về. Mẹ Lành hiện ra, sống động, mỉm cười. Thầy Lam hiện ra, gọi Đào. Bà Cốt hiện ra. Cẩn hiện ra. Bà Khoan, bà Mỵ, tất cả những người đã khuất, trở về.
Khắp bến sông, người ta khóc, người ta cười, người ta lao vào ôm lấy những bóng hình đã mất từ rất lâu, không kịp hỏi vì sao, không kịp nghi ngờ, chỉ biết ôm chặt lấy hạnh phúc đang hiện ra trước mắt. Có bà cụ ôm lấy đứa cháu chết yểu từ hai mươi năm trước, khóc nấc lên như thể chưa từng có một ngày nào trôi qua giữa họ.
"Đào!" Thầy Lam ôm cô. "Con không phải mất ai nữa!"
Lành, mảnh người sót lại, được mẹ ôm vào lòng. "Lành ơi, con không phải tiễn mẹ nữa. Mẹ con mình ở bên nhau mãi mãi."
Khắp bến sông, tiếng khóc mừng rỡ vang lên khắp nơi, người sống ôm chầm lấy người thân đã khuất từ bao năm, tiếng gọi tên nhau vang vọng khắp Hạ Vọng, một cảnh tượng mà không ai trong số họ dám mơ tới, dù chỉ trong giấc mơ hoang đường nhất.
Đào đứng giữa dòng người đang vỡ òa trong hạnh phúc, nhìn quanh, thấy khuôn mặt ai cũng rạng rỡ, ướt đẫm nước mắt vui mừng, và trong khoảnh khắc ấy cô tin, thật lòng tin, rằng mình vừa cứu được tất cả, không chỉ Lành, mà cả một thế giới khỏi nỗi đau chia ly.
Trong khoảnh khắc ấy, nó như một thiên đường. Không ai mất ai. Mọi vết thương lành. Mọi chia ly chấm dứt.
Đào ôm thầy, ôm Lành, khóc vì hạnh phúc. Cô đã chọn giữ tất cả. Cô đã không mất ai.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 172 →