🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Trước khi bắt đầu, Lành cúi xuống ngọn Đèn Cái, nơi tia sáng cuối cùng của đứa bé đang lụi dần, và cậu nói lời từ biệt.

Cậu khum hai bàn tay quanh ngọn đèn, như thể đang che chở một sinh mạng bé bỏng khỏi cơn gió lớn, dù cậu biết rõ chẳng có cơn gió nào có thể chạm tới cái sinh mạng đã tồn tại qua mấy nghìn năm ấy. Ánh sáng yếu ớt hắt lên gương mặt cậu, run rẩy như một hơi thở cuối cùng đang cố kéo dài thêm chút nữa.

"Em ơi. Đến lúc rồi. Anh sắp làm cái neo. Em sắp được thả ra."

Đứa bé áo nâu hiện lên, mờ nhạt như hơi nước, yếu đến mức gần như trong suốt. "Em nghe rồi, anh ơi. Em chờ giây phút này mấy nghìn năm." Nó mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm chưa từng có. "Nhưng em vẫn không nỡ. Anh thế chỗ em, anh tan ra. Em không muốn anh khổ."

"Anh không khổ như em đâu," Lành dịu dàng. "Em cháy một mình mấy nghìn năm. Còn anh tan vào lửa của cả nước, anh ở khắp nơi, trong mỗi bếp lửa, mỗi ngọn đèn. Anh không cô độc. Đó là điều anh tìm suốt hành trình, một cách hy sinh mà không cô độc. Em cho anh ý tưởng ấy, nhớ không? Em bảo: nếu nhiều người cùng giữ lửa, thì không ai phải cháy một mình. Em đã cứu anh, từ ngày đầu ở bến."

Đứa bé nhìn cậu, đôi mắt vong long lanh. "Vậy là em được sang sông thật? Em được nghỉ thật? Sau mấy nghìn năm?"

Giọng nó run lên ở câu hỏi ấy, như một đứa trẻ không dám tin vào điều tốt đẹp đang đến gần, sợ rằng nếu tin quá sớm, nó sẽ lại tan biến trong thất vọng như đã từng bao lần trong suốt mấy nghìn năm dài đằng đẵng chờ đợi.

"Thật. Em sẽ sang sông, gặp lại cha em, người em đã cháy thay. Em sẽ được nghỉ, mãi mãi." Lành đặt tay lên ngọn đèn. "Cảm ơn em. Em đã giữ con mắt mấy nghìn năm, cho cả một dân tộc được sống có đầu có cuối, có nhớ có quên, có yêu thương đúng nghĩa. Em không vô danh đâu. Anh sẽ kể chuyện em cho cả nước nghe. Đứa bé thắp ngọn đèn đầu tiên."

Đứa bé khóc, giọt nước mắt đầu tiên và cuối cùng sau mấy nghìn năm. "Cảm ơn anh, anh giữ đèn. Cảm ơn anh đã đến tìm em. Đã hứa. Đã giữ lời." Tia sáng của nó ấm lên lần cuối. "Em đi trước. Em chờ anh ở bên kia sông, dù anh tan vào lửa, một ngày nào đó, một mảnh của anh cũng sẽ sang. Em chờ."

Ánh sáng quanh đứa bé bừng lên một lần cuối, ấm áp và trong trẻo, khác hẳn cái ánh sáng vàng đục lạnh lẽo của ông trời cũ vẫn đang bao trùm cả bến sông, như thể chính khoảnh khắc được giải thoát đã trả lại cho nó một chút hơi ấm của một đứa trẻ thực sự, điều nó đã bị tước mất suốt mấy nghìn năm.

Đào đứng gần đó, chứng kiến cuộc chia tay giữa hai linh hồn từng gắn bó với nhau suốt cả hành trình dài, nước mắt lặng lẽ rơi, nhưng cô không dám lên tiếng, sợ làm gián đoạn khoảnh khắc thiêng liêng cuối cùng của đứa bé đã cháy mấy nghìn năm để giữ cho đất nước này bình yên.

Lành gật, nước mắt lăn dài. "Đi đi, em. Được nghỉ rồi. Anh thả em ra đây."

Cậu khẽ nới lỏng bàn tay đang khum quanh ngọn đèn, để tia sáng cuối cùng của đứa bé bay lên, chậm rãi, nhẹ nhàng, như một cánh bồ công anh rời cành trong một buổi chiều lặng gió. Nó không vụt tắt, không tan biến đột ngột, mà cứ thế bay lên cao dần, sáng dần, rồi hòa vào lớp hơi nước còn vương lại trên bầu trời, để lại một vệt sáng mờ kéo dài như một nụ cười cuối cùng trước khi biến mất hẳn.

Trong khoảnh khắc ấy, cả bến sông như chùng xuống một nhịp, không phải vì sợ hãi, mà vì một nỗi tiếc thương lặng lẽ dành cho một sinh linh bé nhỏ đã âm thầm gánh vác một trách nhiệm khổng lồ suốt mấy nghìn năm mà không một ai từng biết tên. Lành đứng lặng, tay vẫn giữ nguyên tư thế cũ, như thể sợ rằng chỉ cần cử động, cậu sẽ đánh vỡ cái dư âm ấm áp cuối cùng còn sót lại trong không khí.

Hết Chương 166

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 167
← TrướcTiếp →