🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Lành đặt chiếc vảy vàng của Rùa Vàng, lẫy mới, nối với mạng lửa cả nước, xuống ngay miệng con mắt. Rồi cậu quỳ xuống, đặt hai tay lên nó, và bắt đầu làm cái neo.

Chiếc vảy vàng, vốn lạnh ngắt như mọi thứ kim loại khác, bỗng ấm dần lên dưới lòng bàn tay cậu, rồi nóng rực, phát ra một luồng ánh sáng dịu nhẹ khác hẳn cái ánh vàng đục của ông trời cũ, một thứ ánh sáng gần với màu của lửa bếp, ấm áp và quen thuộc, như thể chính nó cũng đang chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu.

Cậu mở lòng, không phải để bắc giá, mà để tan ra. Cậu cảm được, qua chiếc vảy, hàng nghìn sợi lửa của dân khắp nước, và cậu bắt đầu dẫn chính mình, linh hồn mình, bản ngã mình, vào mạng lưới ấy, để thành cái neo nối lửa muôn dân với con mắt.

Tiếng gió rít qua tai cậu nghe xa dần, như thể cả thế giới đang lùi lại phía sau một lớp màng mỏng, chỉ còn tiếng đập của trái tim cậu, mỗi lúc một chậm hơn, một nhẹ hơn, hòa vào nhịp cháy của hàng nghìn ngọn lửa cậu vừa mới bắt đầu chạm tới.

Đau. Đau hơn mọi giá cậu từng bắc. Vì lần này cậu không mời thánh vào, cậu đưa chính mình ra, chia thành nghìn mảnh, mỗi mảnh đi vào một ngọn lửa. Cậu cảm được mình loãng dần, tan dần, như muối trong nước.

Cơn đau ấy không giống bất cứ cơn đau thể xác nào cậu từng trải qua. Nó len lỏi vào từng ngóc ngách sâu kín nhất trong tâm trí, kéo căng từng sợi ký ức như dây đàn sắp đứt, và mỗi lần một mảnh linh hồn cậu tách ra bay đi, cậu lại cảm thấy một phần của chính mình vừa vĩnh viễn rời xa, không đau đớn dữ dội như một nhát dao, mà âm ỉ, dai dẳng, như cát đang trôi qua kẽ tay.

"Đào," cậu gọi, giọng đã bắt đầu xa xăm. "Hát đi. Hát tiễn anh. Hát cho anh tan vào lửa của muôn dân, đừng để anh tan trong cô độc."

Đào ngồi xuống bên cậu, ôm đàn, nước mắt giàn giụa. Đây là việc khó nhất đời cô. Cô là người-giữ-tâm, cả đời cô hát để gọi người về, để kéo người ra khỏi chỗ tan biến. Giờ cô phải hát để tiễn người đi, để giúp người mình thương tan ra. Đi ngược lại tất cả những gì cô là.

Ngón tay cô đặt lên dây đàn run lên bần bật, mỗi centimet di chuyển đều như phải vượt qua một bức tường vô hình dựng lên bởi chính bản năng của cô, cái bản năng đã ăn sâu vào máu thịt suốt cả cuộc đời làm người-giữ-tâm, luôn luôn kéo người thương yêu trở về, chưa bao giờ đẩy họ đi.

Xung quanh bến sông, hàng trăm người dân đứng lặng, không ai dám nói một lời, chỉ có tiếng nấc nghẹn của vài người phụ nữ và tiếng thở dốc của những người đàn ông đang gắng giữ vững tinh thần trước cảnh tượng chưa từng có này, một người sẵn sàng tan biến để cứu lấy cả một dân tộc.

Cô bắt đầu hát. Nhưng không phải Giá Hồi, không phải bài gọi về. Cô hát một bài tiễn, dịu dàng, để Lành tan vào lửa được êm ái, được vây quanh bởi tình thương thay vì cô độc.

Tiếng hát của cô cất lên, run rẩy ở những nốt đầu tiên rồi dần vững vàng hơn, như một dòng nước nhỏ ban đầu còn ngập ngừng qua ghềnh đá, sau đó chảy đều, êm ả, mang theo cả nỗi đau lẫn tình thương của cô hòa vào từng câu chữ, phủ lên Lành như một tấm chăn ấm giữa đêm lạnh.

Xung quanh miệng con mắt, ánh sáng từ thân thể Lành bắt đầu loang ra thành từng vệt mờ, như sương sớm tan dưới nắng, và mỗi vệt sáng ấy lại vụt bay đi theo một hướng khác nhau, hòa vào những ngọn lửa xa xôi đang chờ đợi khắp đất nước.

Quanh họ, cả nước cùng giữ lửa. Chín mươi chín ngọn đèn Phủ Cả sáng rực. Hàng nghìn ngọn lửa nhỏ của dân, khắp đất nước, đồng loạt bừng lên, đón nhận từng mảnh hồn Lành đang tan vào.

Từng vòng lưới ánh sáng siết chặt dần, mảnh mai nhưng bền chắc, như một tấm lưới đan bằng hàng nghìn sợi tơ mỏng manh của những ngọn lửa nhỏ khắp đất nước, mỗi sợi tơ mang theo hơi ấm của một mái nhà, một bếp lửa, một con người đang gồng mình giữ trọn lời hứa với thằng bé giữ đèn.

Con mắt dưới đáy gầm lên giận dữ, vùng vẫy. Nhưng lẫy mới, dệt từ lửa muôn dân, neo bằng chính Lành, bắt đầu khép lại quanh nó, khóa nó xuống.

Hết Chương 167

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 168
← TrướcTiếp →