🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Đúng lúc Lành chuẩn bị làm cái neo, ông trời cũ tung đòn cuối để ngăn cậu, nó ra lệnh cho Thủy Tinh, đồng minh cũ, nhấn chìm cả Hạ Vọng.

"Thủy Tinh!" giọng ông trời cũ gầm vang. "Ngươi là đồng minh của ta! Dâng nước! Nhấn chìm thằng giữ đèn! Ta ra lệnh!"

Trong một khoảnh khắc, cả Hạ Vọng nín thở. Nếu Thủy Tinh nghe lệnh, nước sẽ nhấn chìm tất cả, và Lành sẽ không kịp làm cái neo.

Lành đứng chôn chân, tim đập thình thịch. Cậu đã cùng Thủy Tinh đi qua bao chặng đường, đã tin tưởng vị thần nước ấy như một đồng minh, nhưng ngay lúc này, đứng trước mệnh lệnh trực tiếp từ chính kẻ đã tạo ra ngài, cậu không dám chắc chắn điều gì nữa. Một giọt mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng cậu, hòa lẫn vào hơi nước đang bốc lên ngùn ngụt từ cột nước khổng lồ phía trên.

Cột nước khổng lồ của Thủy Tinh khựng lại giữa không trung, như một cây cột chống trời đang lưỡng lự. Từng giọt nước treo lơ lửng trong không gian một khắc dài như cả thế kỷ, phản chiếu ánh sáng vàng đục thành hàng nghìn tia sáng vỡ vụn, và cả bến sông như hóa đá chờ đợi quyết định của vị thần nước cổ xưa.

Nhưng Thủy Tinh, cột nước khổng lồ vươn giữa trời, quay nhìn ông trời cũ, vị thần mà ngài đã phục vụ, chờ đợi tự do. Rồi ngài quay nhìn Lành, thằng bé hứa cho ngài tự do thật. Và ngài đưa ra lựa chọn cuối cùng.

"Ta không còn là đồng minh của ngươi nữa," Thủy Tinh tuyên bố với ông trời cũ, giọng vang như sấm. "Mấy nghìn năm ta theo ngươi, chờ ngươi cho ta tự do. Nhưng ngươi chỉ muốn ta làm tay sai cho một ngày không tắt. Còn thằng giữ đèn này cho ta một con đường khác, giao ước, không phải xiềng. Ta chọn tự do thật, không chọn làm nô lệ cho ánh sáng của ngươi!"

Tiếng nói ấy vang dội khắp cả bầu trời, làm rung chuyển cả mặt sông, và trong khoảnh khắc ấy, Lành thoáng nhớ lại lần đầu tiên cậu gặp Thủy Tinh, khi vị thần ấy còn là một thế lực xa lạ, khó lường, chưa từng nghĩ có ngày sẽ đứng về phía con người vì một lời hứa giản dị đến thế.

Và Thủy Tinh, thay vì nhấn chìm Hạ Vọng, dồn toàn bộ sức nước của mình vào con mắt, dội những cột nước khổng lồ xuống con mắt đang mở, ghìm nó lại, làm dịu cơn hút của ông trời cũ. Vị thần nước cổ xưa, lần đầu sau mấy nghìn năm, chống lại ông trời cũ, vì một lời hứa tự do.

Nước và ánh sáng va chạm nhau tạo thành một cơn bão hơi nước khổng lồ, bốc lên nghi ngút giữa trời, nhuộm cả bầu trời đêm thành một màu trắng đục kỳ dị, lấp lánh ánh vàng từ con mắt xuyên qua từng làn hơi nước như muôn nghìn mảnh pha lê vỡ vụn.

"Nhanh lên, thằng giữ đèn!" Thủy Tinh hét, gồng mình ghìm con mắt. "Ta không giữ được lâu đâu! Làm cái neo đi! Hoàn thành lời hứa của ngươi, cho ta, cho đứa bé, cho cả nước!"

Cả bầu trời rung chuyển bởi trận giao tranh giữa hai thế lực cổ xưa, nước và ánh sáng, cột nước khổng lồ của Thủy Tinh siết chặt lấy con mắt đang gào thét, và trong khoảnh khắc giằng co nghẹt thở ấy, mọi ánh mắt còn lại ở Hạ Vọng đều đổ dồn về phía Lành, chờ đợi hành động cuối cùng của cậu.

Lành gật, lòng tràn đầy quyết tâm. Cả người lẫn thần đã đứng về phía cậu. Đường thứ ba, con đường chia sẻ, giao ước, không ai làm chủ không ai làm tù, đã quy tụ được tất cả. Giờ chỉ còn việc cuối cùng: làm cái neo.

Cậu bước ra mép bến, đứng ngay trên miệng con mắt khổng lồ, ngọn Đèn Cái với tia sáng cuối của đứa bé trong một tay, chiếc vảy lẫy nối mạng lửa cả nước trong tay kia. Đào theo sau, ôm đàn, sẵn sàng hát.

Hơi nước lạnh buốt phả vào mặt cậu, mằn mặn vị nước sông pha lẫn cái nóng hầm hập tỏa ra từ con mắt bên dưới. Dưới chân cậu, mặt đá bến sông rung lên từng đợt theo nhịp giằng co giữa Thủy Tinh và ông trời cũ, và Lành cảm nhận rõ mỗi giây trôi qua đều được mua bằng sức lực đang cạn dần của vị thần nước đang gồng mình phía trên. Cậu không còn thời gian để do dự nữa.

Đã đến điểm rẽ của tất cả.

Hết Chương 164

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 165
← TrướcTiếp →