🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Ông Vọng đứng giữa Hạ Vọng, dưới ánh sáng vĩnh cửu của ông trời cũ, nhìn đám đồng-dại mình từng dẫn dắt đang quằn quại, và nhìn cái "thiên đường" mình từng mơ ước hiện ra thành địa ngục.

Năm mươi năm trước, ông từng đứng ở chính bến sông này, còn trẻ, còn tin tưởng, mang trong lòng một nỗi đau riêng chưa ai từng biết đến. Giờ đây, mái tóc đã bạc trắng, lưng đã còng xuống vì tuổi tác và vì gánh nặng của một niềm tin sai lầm đeo đẳng suốt nửa đời người, ông đứng lại đúng chỗ ấy, nhìn thành quả của cả một đời theo đuổi vỡ ra thành một cảnh tượng ông không dám nhìn thẳng.

"Ta đã sai," ông nói, giọng vang lên giữa trận, đủ để cả hai phe nghe. "Năm mươi năm, ta dẫn các người dập đèn, vì ta tin ông trời cũ cho chúng ta được nghỉ. Ta tin đó là từ bi. Nhưng nhìn đi." Ông chỉ đám đồng-dại nửa sống nửa chết. "Đây là cái ta đem đến cho các người. Không phải nghỉ ngơi. Mà đau đớn vĩnh viễn. Ta đã sai, từ đầu đến cuối."

Giọng ông run lên ở câu cuối, không phải cái run của tuổi già, mà cái run của một người vừa nhìn thấu suốt cả cuộc đời mình trong một khoảnh khắc, và nhận ra phần lớn nó đã bị dựng trên một lời dối trá mà chính ông cũng không hay.

Ông quay sang Lành, và lần đầu, ông quỳ một gối, thủ lĩnh Phản Đăng, đồng trắng lừng lẫy nhất ba đời, quỳ trước một thằng bé giữ đèn tiều tụy. "Cháu đúng. Đường thứ ba có thật. Và ta đã phí năm mươi năm chống lại điều ta đáng lẽ phải làm. Giờ ta xin chuộc lại, dù chỉ một phần."

Lành nhìn ông già quỳ trước mặt mình, lòng dâng lên một cảm giác lẫn lộn khó gọi tên, vừa xót xa cho một đời người lạc lối, vừa cảnh giác trước một kẻ từng là kẻ thù nguy hiểm nhất. Nhưng trong đôi mắt đục mờ của Ông Vọng lúc này, cậu không còn thấy sự cuồng tín ngày trước, chỉ còn một nỗi ăn năn muộn màng, chân thật đến đau lòng.

Ông đứng dậy, quay về phía đại quân đồng-dại Phản Đăng. "Các đệ tử của ta! Nghe ta lần cuối! Chúng ta đã đi sai đường! Ông trời cũ không giải thoát chúng ta, nó nuốt chúng ta! Hãy buông lửa xanh! Hãy để thằng bé này làm cái nó phải làm! Đường thứ ba của nó mới là sự nghỉ ngơi thật, không phải cho nó dậy, mà cho cả người sống lẫn người chết được nghỉ đúng cách!"

Lời của Ông Vọng, người chúng tôn làm thầy năm mươi năm, lay động cả đại quân đồng-dại. Nhiều kẻ buông lửa xanh, quỳ xuống. Gã áo đen, sau cùng, cũng buông tay, cái mặt phẳng lì giàn giụa, lần đầu sau bao năm, hắn khóc được, như một con người.

Cả bến sông chứng kiến cảnh tượng chưa từng có: hàng trăm đồng-dại, những kẻ vốn không còn cảm xúc, giờ quỳ rạp xuống đất, tiếng nức nở vỡ ra từ những cái xác gần như đã chết đi phần người bên trong, như thể một lớp băng dày vừa tan chảy sau nhiều thập kỷ đóng cứng.

Ánh sáng vàng đục từ trên trời vẫn rót xuống đều đều, nhưng giờ nó không còn phủ lên một đại quân cuồng tín nữa, mà phủ lên một đám người đang quỳ, đang khóc, đang tìm lại cái phần người mà họ đã đánh mất từ lâu trong hành trình theo đuổi một lời hứa giả dối. Đó là khoảnh khắc mà cả Hạ Vọng, dù đang giữa cơn nguy khốn, vẫn cảm nhận được một điều gì đó rất gần với hy vọng.

Nhưng ông trời cũ, thấy đám tay sai phản, nổi giận. Cột sáng vàng trên trời rực lên dữ dội, chói đến mức những kẻ đang quỳ phải cúi rạp mặt xuống đất, tay che mắt. "Phản ta? Lũ phàm nhân vô ơn! Ta cho các ngươi sự bất tử, các ngươi lại chọn cái chết? Vậy thì ta sẽ tự lấy cái ta cần. Ta sẽ nuốt tất cả, sống lẫn chết, để chiếu sáng đời đời!"

Gió đột ngột đổi chiều, thổi ngược từ bến sông lên trời, cuốn theo cát bụi và cả những mảnh vải rách của những kẻ vừa ngã xuống. Cây cối ven bến oằn mình, lá rụng tơi tả, và tiếng gào của cột sáng vàng trên trời nghe như tiếng nghìn con thú cùng gầm lên một lúc, xé toạc cái yên tĩnh giả tạo vừa mới lập lại được trong chốc lát.

Và ông trời cũ bắt đầu hút, không chỉ vong, mà cả sinh khí của mọi người sống ở Hạ Vọng, một lực hút khổng lồ kéo mọi linh hồn về con mắt.

Hết Chương 160

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 161
← TrướcTiếp →