🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Cảnh tượng dưới ánh sáng vĩnh cửu của ông trời cũ khủng khiếp đến mức làm tan rã cả ý chí của Phản Đăng.

Thứ ánh sáng ấy không giống ánh trăng, cũng không giống ánh đuốc. Nó vàng đục, đặc quánh như mật loãng, phủ khắp Hạ Vọng, không đổ bóng, không nhấp nháy, cứ đều đều rót xuống như một cơn mưa không bao giờ dứt. Dưới thứ ánh sáng ấy, mọi khuôn mặt đều nhợt nhạt như người chết đuối, và cái yên tĩnh giả tạo của nó còn đáng sợ hơn cả tiếng gào thét của trận chiến vừa qua.

Khắp Hạ Vọng, người chết không nằm xuống. Những đồng-dại vừa bị Thủy Tinh cuốn trôi, những dân thường vừa ngã, tất cả ngồi dậy, vật vờ, mắt trống, miệng lắp bắp những lời vô nghĩa, kẹt giữa hai cõi. Lão Mù ôm tai, gào lên: "Tôi nghe chúng! Cả nghìn vong! Chúng không qua được sông! Chúng kêu khóc! Ông trời cũ không cho chúng nghỉ, nó giữ chúng lại hết, để nuôi mình!"

Tiếng rên của hàng trăm cái xác nửa sống nửa chết hòa vào nhau thành một âm thanh không tên, không phải tiếng khóc, không phải tiếng rên đau, mà một thứ ở giữa, kéo dài, đơn điệu, như tiếng gió luồn qua khe cửa mục. Có đứa trẻ đứng dậy giữa đám đông, mắt trắng dã, tay vẫn giữ nguyên tư thế đang chơi đùa lúc ngã xuống, môi mấp máy một điệu hát ru dở dang không bao giờ hát trọn được nữa.

Lành đứng sững nhìn cảnh ấy, tay siết chặt ngọn Đèn Cái đến buốt cả lòng bàn tay. Cậu đã tiễn không biết bao nhiêu vong qua sông từ ngày còn chèo đò cho bà Cốt, đã quen với cái yên bình của người chết khi được nghỉ đúng cách. Nhưng đây không phải sự nghỉ ngơi. Đây là một dạng giam cầm còn tàn nhẫn hơn cả sống, những thân xác không còn linh hồn trọn vẹn, bị treo lơ lửng giữa việc còn và mất, không được phép buông.

Một đồng-dại Phản Đăng, vừa ngã xuống rồi ngồi dậy trong trạng thái nửa sống nửa chết, bò đến chân gã áo đen, níu áo hắn, rên rỉ bằng cái giọng méo mó: "Đây... đây không phải nghỉ ngơi... đau lắm... tối lắm mà sáng lắm... cho tôi chết đi... cho tôi chết hẳn đi..."

Gã áo đen, kẻ cả đời tin rằng dập đèn, đánh thức ông trời cũ, là con đường giải thoát, nhìn đồng loại mình quằn quại trong cái "tự do" hắn theo đuổi, và lần đầu, cái mặt phẳng lì vô cảm của hắn nứt ra. Bàn tay hắn run lên, không phải vì giận, mà vì một thứ gì đó cũ kỹ, bị chôn giấu rất sâu, đang trồi lên trong lồng ngực đã nguội lạnh từ lâu. "Không..." hắn lùi lại. "Đây không phải điều thầy Vọng hứa. Đây không phải nghỉ ngơi. Đây là..."

"Là sự thật về ông trời cũ," Lành nói, bước tới. "Phản Đăng các người mơ một thế giới không cái chết, vì các người sợ khổ, sợ mất, mệt mỏi muốn nghỉ. Nhưng ông trời cũ không cho các người nghỉ. Nó cho các người sống mãi trong đau đớn, để nó hút sinh khí. Cái chết không phải kẻ thù của các người. Ông trời cũ mới là."

Giọng cậu không lớn, nhưng vang xa lạ thường trong cái tĩnh lặng đặc quánh ấy, như một tiếng chuông rơi giữa hồ nước đứng im. Từng đồng-dại một buông rơi ngọn lửa xanh trong tay, một số quỳ sụp xuống, số khác quay đầu bỏ chạy vào bóng tối còn sót lại ở rìa làng, và cả cái đại quân từng hùng hổ tiến vào Hạ Vọng giờ chỉ còn là một đám người hoảng loạn, không còn biết mình đang chiến đấu vì điều gì nữa.

Đám đồng-dại Phản Đăng, chứng kiến đồng loại quằn quại, bắt đầu dao động, hoang mang. Nhiều kẻ buông lửa xanh, lùi lại. Cái niềm tin giữ chúng đi theo Phản Đăng, rằng dập đèn là từ bi, là giải thoát, vừa vỡ tan trước mắt chúng. Có kẻ ngồi sụp xuống đất, hai tay ôm đầu, như thể vừa tỉnh khỏi một cơn mê kéo dài suốt nửa đời người, chỉ để nhận ra mình đã tin nhầm suốt bấy nhiêu năm.

Cả bến sông như nín thở trong khoảnh khắc chuyển giao ấy, tiếng rên của những cái xác nửa sống nửa chết vẫn vẳng lên đây đó, nhưng thứ áp đảo hơn cả là sự im lặng của những kẻ vừa buông vũ khí, một sự im lặng nặng trịch, chứa đầy hoài nghi và sợ hãi trước những gì họ vừa nhận ra về con đường mình đã đi suốt bao năm.

Và giữa sự hoang mang ấy, Ông Vọng, người đã dẫn dắt Phản Đăng năm mươi năm, bước ra, đối mặt với cái thế giới mà chính ông đã góp phần tạo nên.

Hết Chương 159

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 160
← TrướcTiếp →