Giữa lúc đại quân Phản Đăng tràn vào, từ dòng sông Cái, nước bỗng dâng lên cuồn cuộn, và Thủy Tinh hiện ra.
Cả hai phe khựng lại. Thủy Tinh, vị thần nước cổ xưa, đồng minh cũ của ông trời cũ, giờ đứng giữa, cột nước khổng lồ vươn lên trời, đôi mắt như hai vực sâu nhìn xuống Hạ Vọng.
Nước từ khắp sông Cái dồn về, cuộn xoáy quanh thân hình khổng lồ của vị thần, tạo thành những vòng xoáy bạc lấp lánh dưới ánh sáng nhợt nhạt còn sót lại của ngày. Mùi tanh mặn của biển cả xa xôi bỗng lan tỏa khắp bến sông, dù Hạ Vọng cách biển hàng chục dặm đường, như thể Thủy Tinh mang theo cả đại dương trong từng giọt nước quanh mình.
"Thủy Tinh!" gã áo đen mừng rỡ. "Ngài đến giúp chúng tôi! Dâng nước nhấn chìm bọn giữ đèn đi!"
Nhưng Thủy Tinh không động. Ngài nhìn Lành, và Lành nhìn lại, nhớ lời hứa ở cửa biển: tự do thật, không xiềng của Mẫu, không sai khiến của ông trời cũ.
"Thằng giữ đèn," Thủy Tinh cất giọng, vang khắp mặt sông. "Ngươi hứa cho ta tự do. Hứa một con đường mà ta được dâng nước, rút nước theo nhịp của ta, không ai trói, không ai sai. Ngươi còn giữ lời chứ?"
"Còn," Lành đáp dõng dạc. "Lẫy mới của tôi không trói ngài như các Mẫu. Nó là giao ước, thần và người cùng giữ nhịp đất trời, không ai làm chủ, không ai làm tù. Nếu tôi thành công, ngài được tự do thật. Đó là lời hứa của tôi."
Thủy Tinh im lặng hồi lâu, đôi mắt vực sâu cân nhắc. Rồi ngài quay sang gã áo đen và đại quân Phản Đăng. "Ông trời cũ hứa cho ta tự do nếu ấn vỡ. Nhưng ta đã nghĩ kỹ. Ông trời cũ dậy, ta chỉ là tay sai của một ngày không tắt, nước ta dâng mãi không được rút, phục vụ ngài ấy đời đời. Đó không phải tự do. Còn thằng giữ đèn này..." cột nước nghiêng về phía Lành, "...nó là kẻ đầu tiên hứa cho ta tự do thật. Ta chọn nó."
Tiếng nói của Thủy Tinh dứt, cả bến sông chìm trong im lặng tuyệt đối, ngay cả tiếng nước cũng như ngừng chảy trong một khoảnh khắc. Gã áo đen lùi lại một bước, gương mặt phẳng lì lần đầu lộ ra một thoáng hoảng loạn, vì hắn hiểu, một vị thần đã đứng về phía kẻ thù, ván cờ đã đổi khác hoàn toàn.
Cả bến sông rung chuyển khi Thủy Tinh nâng cột nước lên cao hơn nữa, và ánh mắt của hàng trăm dân thường đang đứng dưới đất ngước nhìn vị thần cổ xưa ấy với một sự sợ hãi lẫn kinh ngạc, chưa ai từng chứng kiến cảnh một vị thần tự tay chọn phe đứng về phía con người.
Và Thủy Tinh vung tay, không nhấn chìm Hạ Vọng, mà quật cả một con sóng khổng lồ vào đại quân Phản Đăng, cuốn phăng hàng loạt đồng-dại xuống sông. Tiếng thét kinh hoàng của đám đồng-dại bị cuốn trôi hòa vào tiếng nước gầm rú, một cảnh tượng vừa hùng vĩ vừa khủng khiếp mà không ai trong đám dân thường đứng trên bờ từng tưởng tượng có ngày được chứng kiến tận mắt. Vị thần nước cổ xưa đã chọn phe, phe của kẻ trả tự do cho mình.
"Đường thứ ba của ngươi," Thủy Tinh nói với Lành, "cứu được cả thần, không chỉ người. Ta đứng về phía ngươi, thằng giữ đèn. Hãy làm cho được."
Lành cúi đầu trước Thủy Tinh, lòng vừa nhẹ nhõm vừa thêm phần nặng gánh. Có thêm một vị thần đứng về phía mình là điều quý giá, nhưng nó cũng nhắc cậu rằng lời hứa của cậu giờ không chỉ ràng buộc với con người, mà cả với những thế lực cổ xưa hơn cả lịch sử loài người. Nếu cậu thất bại, không chỉ dân tộc này, mà cả những vị thần đã đặt niềm tin vào cậu cũng sẽ phải trả giá.
Cột nước khổng lồ của Thủy Tinh dần lắng xuống, hòa trở lại vào dòng sông Cái, nhưng những gợn sóng bạc vẫn còn lăn tăn khắp mặt nước, như một lời nhắc rằng vị thần ấy vẫn đang dõi theo, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào cần thiết. Đám dân thường đứng trên bờ nhìn nhau, chưa hết bàng hoàng, rồi từng người một, họ quay lại đội hình, siết chặt ngọn lửa trong tay, tiếp tục đứng vững trước đợt tấn công tiếp theo của Phản Đăng.
Khằm đứng gần Lành, thở phào, lau mồ hôi trên trán. "Chưa bao giờ tôi nghĩ có ngày được thấy một vị thần đứng cùng phía với dân chài như tụi tôi," anh nói, giọng vẫn còn run vì kinh ngạc. Lành chỉ gật đầu, mắt vẫn dán chặt vào đại quân đồng-dại đang tập hợp lại đội hình sau cú tấn công của Thủy Tinh, biết rằng trận chiến còn lâu mới kết thúc.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 157 →