🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Bình minh hôm sau không đến. Thay vào đó, trời tối sầm giữa ban ngày, dấu hiệu con mắt sắp mở hẳn. Và cùng lúc, Phản Đăng kéo đến.

Không phải vài chục đồng-dại như những lần trước. Lần này là cả một đại quân, hàng trăm đồng-dại từ khắp nước tụ về, mỗi tay một ngọn lửa xanh, tiến về Hạ Vọng như một biển đen. Phản Đăng dồn toàn lực cho trận cuối, quyết dập tắt mạng lửa của Lành, dập Đèn Cái, để con mắt mở hẳn.

Từ xa, đoàn quân đồng-dại hiện ra như một vệt đen loang trên nền trời xám xịt, bước chân của chúng không phát ra âm thanh bình thường, mà là một thứ tiếng rền trầm đục, như tiếng đất rung dưới hàng nghìn bước chân không còn thuộc về người sống. Ngọn lửa xanh trên tay mỗi đồng-dại nhấp nháy đều đặn, lạnh lẽo, khác hẳn ánh lửa ấm áp mà Lành đã thắp lên khắp đất nước. Ở giữa đoàn quân, những lá cờ đen rách nát tung bay, thêu hình một con mắt khép hờ, biểu tượng của Phản Đăng mà Lành đã học cách nhận ra từ những trận đầu tiên trên hành trình.

Dẫn đầu là gã áo đen mặt phẳng lì, và sau hắn, từ xa, bóng Ông Vọng chống cây gậy đầu rồng.

"Người giữ đèn!" gã áo đen hô. "Đầu hàng đi! Ngươi đã rỗng gần hết. Mạng lửa của ngươi là lửa của lũ nông dân yếu ớt. Sao chống nổi chúng ta? Buông Đèn Cái ra, để tất cả được nghỉ!"

Giọng hắn vang vọng khắp mặt sông, lạnh lẽo, không chút cảm xúc, như tiếng gió rít qua khe đá vào đêm đông. Cả bến Hạ Vọng im bặt trong một khoảnh khắc, chỉ còn tiếng lửa xanh của đại quân đồng-dại tí tách cháy và tiếng thở gấp của hàng trăm người đang đứng đối diện với cái chết.

Nhưng lần này, Lành không đứng một mình trước kẻ thù. Quanh cậu là cả một đạo quân khác, không phải chiến binh, mà dân thường: Khằm dẫn dân chài, ông Từ Cộc dẫn dân biển, ông Doanh dẫn dân đô thị, Hội Đồng Đèn với chín mươi chín ngọn đèn, và hàng trăm dân Hạ Vọng cùng các làng lân cận, mỗi người một ngọn lửa.

Đào đứng ngay sau lưng Lành, tay ôm đàn, sẵn sàng cất tiếng hát bất cứ lúc nào cậu cần. Thằng Cò nép bên cạnh bà con trong làng, tay run run cầm một ngọn nến nhỏ, nhưng không lùi bước. Cả bến sông, nơi trước kia chỉ có tiếng mái chèo khua nước, giờ vang lên tiếng thở dồn dập của hàng trăm con người đang chờ giây phút đối đầu.

"Tôi không đầu hàng," Lành đáp, đứng giữa biển lửa nhỏ của dân. "Và tôi không một mình. Các người dập được một ngọn đèn, một người giữ đèn. Nhưng các người dập được cả một dân tộc không? Đây không còn là lưới của vài dòng họ nữa. Đây là lửa trong lòng cả nước. Muốn dập nó, các người phải dập từng người một. Mà chúng tôi đông hơn các người."

Gã áo đen nhìn biển lửa nhỏ vây quanh Lành, và lần đầu, hắn do dự. Trong khoảnh khắc do dự ấy, ánh mắt hắn lướt qua từng khuôn mặt trong đám đông, những người nông dân tay chai sạn, những đứa trẻ mắt còn ầng ậc nước nhưng không chạy trốn, những cụ già run rẩy nhưng vẫn đứng thẳng lưng. Có điều gì đó trong cảnh tượng ấy khiến ngay cả một kẻ đã đánh mất phần người trong mình như hắn cũng phải chững lại. Vì hắn thấy điều Phản Đăng chưa từng đối mặt: không phải một ngọn đèn cô độc, mà cả một dân tộc cùng giữ lửa.

Hàng trăm khuôn mặt bình thường, nông dân, ngư dân, thợ thuyền, đứng thành hàng dài dọc bờ sông, ánh mắt kiên định dù trong lòng ai cũng run sợ, tạo thành một bức tường sống chắn ngang giữa con mắt đang chờ mở và đội quân đen tối đang tiến lại.

"Vậy thì," gã gằn giọng, "chúng ta sẽ dập từng người một."

Đào siết chặt cây đàn trong tay, nhìn Lành, rồi nhìn hàng người đứng dọc bờ sông, và cô hiểu, dù trận chiến này kết thúc ra sao, đêm nay sẽ là đêm không ai trong số họ còn giữ nguyên vẹn như trước. Cô hắng giọng, chuẩn bị cất tiếng hát đầu tiên, thứ vũ khí duy nhất cô có, để giữ cho những ngọn lửa quanh mình không bị dập tắt bởi nỗi sợ.

Và đại quân đồng-dại lao vào Hạ Vọng. Trận chiến cuối cùng bắt đầu.

Hết Chương 155

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 156
← TrướcTiếp →