🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Hai ngày sau, Hội Đồng Đèn từ Phủ Cả về tới Hạ Vọng, và họ mang theo một thứ chưa từng rời thung lũng: chín mươi chín ngọn đèn.

Đó là một cảnh tượng Lành không bao giờ quên. Đoàn người Phủ Cả, dẫn đầu là bà Sâm và cụ Thủ Từ, mỗi người cung kính bưng một ngọn đèn cổ, chín mươi chín ngọn đèn mạnh nhất nước, vốn neo cả mạng lưới, giờ được mang về Hạ Vọng để hợp với Đèn Cái cho trận cuối.

Đoàn người bước đi chậm rãi, thành hàng dài uốn lượn theo con đường mòn từ trên núi xuống, mỗi ngọn đèn được bọc trong vải đỏ, nâng niu như báu vật ngàn năm. Ánh sáng từ chín mươi chín ngọn đèn, dù bị vải che phủ, vẫn hắt ra những quầng sáng ấm áp, nhuộm cả con đường núi thành một dải lụa vàng lấp lánh giữa buổi chiều tà.

"Đưa chín mươi chín ngọn ra khỏi Phủ Cả là chuyện chưa từng có," bà Sâm nói. "Nhưng cụ Thủ Từ đồng ý. Vì giờ không còn cách nào khác."

Cụ Thủ Từ bước tới trước Lành, gương mặt khắc khổ đầy giằng xé. Ông lão cứng rắn ấy, người đã muốn biến Lành thành bấc, giờ nhìn cậu, tiều tụy, gần rỗng, và lần đầu, giọng ông có chút mềm. "Ta vẫn nghĩ cách của ngươi liều lĩnh," ông nói. "Giao vận mệnh cả nước cho lửa của dân thường. Nhưng cách của ta, cách bấc sống, đã thất bại năm mươi năm. Lưới vẫn rách. Còn ngươi..." ông nhìn đoàn dân tụ về, "...ngươi làm được điều ta không làm nổi. Ngươi thắp lửa trong lòng cả một dân tộc. Nên ta mang chín mươi chín ngọn đèn đến. Ta đặt cược vào cách của ngươi. Lần cuối."

Giọng ông run nhẹ khi nói những lời ấy, bàn tay già nua siết chặt hơn quanh cây gậy trúc. Cả đời ông đã sống vì niềm tin vào cách cũ, vào việc hy sinh một người để cứu tất cả, và giờ đây, phải thừa nhận cách ấy sai, với ông, còn đau đớn hơn cả việc tự tay dập tắt một ngọn đèn.

Lành cúi đầu trước cụ. "Cảm ơn cụ. Cách của các cụ không sai, nó đã giữ con mắt ngủ mấy nghìn năm. Nhưng nó đòi một đứa trẻ cháy đời đời. Cách của cháu cũng đòi hy sinh, đòi cháu. Nhưng cháu không cháy một mình. Đó là khác biệt cháu học được, từ bà Mỵ, từ Rùa Vàng, từ chính cả nước này."

Bà Sâm đứng bên, mắt ngấn lệ nhìn cảnh tượng chín mươi chín ngọn đèn được đặt xuống quanh bến sông, ánh sáng của chúng hòa vào nhau tạo thành một vòng tròn rực rỡ chưa từng thấy, và bà thầm nghĩ, có lẽ đây mới chính là hình ảnh mà tổ tiên dòng họ giữ đèn hằng mơ ước từ ngàn đời trước.

Trẻ con trong làng chạy quanh, mắt tròn xoe ngắm nhìn từng ngọn đèn cổ, những thứ chúng chỉ nghe kể trong chuyện cổ tích của ông bà, giờ hiện ra thật giữa sân đền làng mình. Người lớn thì lặng lẽ hơn, chắp tay vái vọng về phía những ngọn đèn, như vái một điều thiêng liêng vừa được đưa từ chốn xa xôi trở về đúng nơi nó thuộc về.

Chín mươi chín ngọn đèn Phủ Cả được đặt quanh bến Hạ Vọng, vây lấy Mắt Sông, cùng với hàng trăm ngọn lửa nhỏ của dân. Và ở trung tâm, trên ban thờ Đền Đèn, là ngọn Đèn Cái, đèn gốc, với đứa bé và tia sáng cuối cùng.

Mạng lưới đang thành hình. Cả nước, hội tụ về một bến sông nhỏ.

Ông Từ Cộc, đứng lẫn trong đám đông, chống nạng nhìn cảnh chín mươi chín ngọn đèn và hàng trăm ngọn lửa dân hòa vào nhau, lặng lẽ gật đầu một mình. Ông từng nghĩ, cả đời giữ đền Cờn, ông sẽ không bao giờ được chứng kiến ngày mà lửa của dòng họ lớn và lửa của dân thường đứng chung một chỗ, không phân biệt cao thấp. Giờ, ngày ấy đã tới, và ông thấy mình may mắn vì còn sống để nhìn thấy nó.

Đêm ấy, đứng giữa vòng tròn ánh sáng của chín mươi chín ngọn đèn hòa cùng hàng trăm ngọn lửa nhỏ của dân thường, Lành có cảm giác như đang đứng giữa một biển sao đã rơi xuống mặt đất, mỗi vì sao là một con người, một gia đình, một câu chuyện, tất cả cùng hướng về một điểm chung: ngọn Đèn Cái trên ban thờ Đền Đèn, nơi đứa bé bên trong vẫn đang cố gắng gắng gượng những hơi thở cuối cùng.

Hết Chương 152

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 153
← TrướcTiếp →