Sau bao tháng phiêu bạt khắp bốn miền, Lành về lại nơi cậu bắt đầu: làng Hạ Vọng, bên dòng sông Cái.
Bến sông hiện ra qua màn sương chiều, quen thuộc đến nao lòng: hàng cau nghiêng bóng, mái đền cong cong sau rặng tre, và bậc đá lát nơi cậu từng ngồi chèo đò đưa vong bao năm về trước. Có điều gì đó trong lòng Lành thắt lại khi nhìn thấy khung cảnh ấy, như thể cả một quãng đời dài đã trôi qua kể từ ngày cậu rời khỏi đây, dù thật ra mới chỉ hơn một năm.
Con thuyền cập bến quen thuộc vào một chiều cuối đông. Và người đầu tiên chạy ra đón là thằng Cò, giờ đã cao lớn hơn, mười ba tuổi, nhưng vẫn cái dáng lon ton ngày nào. "Anh Lành! Anh về thật rồi!" Nó ôm chầm lấy cậu, rồi khựng lại khi thấy cậu, gầy guộc, tiều tụy, đôi mắt có cái trống của người đã đi qua quá nhiều giá. "Anh... anh sao thế này?"
"Anh không sao, Cò." Lành mỉm cười, xoa đầu nó. "Em giữ đền tốt chứ?"
"Em giữ ạ! Đèn ở đền vẫn cháy! Em quét sân, thay nước mỗi ngày!" Cò khoe, rồi mặt sầm lại. "Nhưng anh ơi, sông dạo này lạ lắm. Nước ấm quanh năm. Đêm nào đáy sông cũng sáng. Vong về nhiều, dân làng sợ không dám ra bến. Em làm đúng lời anh dặn, báo người làng, nhưng không ai trốn được, vì cả nước đâu cũng thế."
Lành nhìn thằng bé, giờ đã cao hơn hẳn, giọng nói đã vỡ tiếng, nhưng ánh mắt vẫn giữ nguyên sự trong trẻo, lo lắng thật lòng của một đứa em nhỏ dành cho người anh nó thương mến. Cậu xoa đầu nó lần nữa, cố nén xúc động, nghĩ tới việc, nếu mọi chuyện thành công, thằng Cò này sẽ là một trong những người đầu tiên được sống trong một thế giới không còn ông trời cũ đe dọa.
Lành nhìn ra bến sông. Và cậu thấy nó, con mắt dưới đáy, giờ khổng lồ, mở gần hết, quầng vàng đục hắt lên cả mặt nước, ngay tại Mắt Sông, tâm của con mắt, nơi Đèn Cái đã ngự bao đời.
Quầng sáng vàng đục ấy không giống ánh lửa ấm áp của đèn thường. Nó lạnh, nó rỗng, và mỗi lần Lành nhìn thẳng vào nó, cậu cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang kéo lấy phần hồn còn sót lại trong người mình. Mặt nước quanh đó gợn sóng lăn tăn dù không hề có gió, như thể cả dòng sông đang thở, đang chờ đợi giây phút bùng nổ.
Hạ Vọng, cái làng chài nhỏ bé cậu từng muốn bỏ đi, hóa ra là tuyến đầu của trận chiến cuối cùng.
"Đây là nơi mọi sự bắt đầu," cậu nói khẽ với Đào. "Và sẽ là nơi kết thúc. Con mắt lớn nhất ở ngay đây, dưới bến nhà mình. Thành Phố Không Đêm chỉ là một góc của nó. Tâm của nó ở Hạ Vọng. Lẫy mới, cái neo, phải đặt ngay đây."
Đào đứng lặng nhìn quang cảnh làng quê xưa, nơi cô đã theo Lành đi qua lần đầu tiên trên hành trình dài đằng đẵng, và trong lòng cô dâng lên một cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ, như thể cả hai đã đi trọn một vòng tròn lớn để rồi quay về đúng điểm xuất phát, chỉ khác là giờ họ mang theo cả gánh nặng của cả một đất nước.
Cậu bước vào Đền Đèn, nơi ngọn lửa nhỏ vẫn cháy nhờ thằng Cò gìn giữ, và đặt ngọn Đèn Cái lên ban thờ cũ. Về nhà. Sau tất cả, ngọn đèn gốc đã về lại chỗ của nó.
Ánh lửa nhỏ trong Đền Đèn, ngọn lửa thằng Cò gìn giữ suốt bao tháng qua, giờ như reo vui khi thấy Đèn Cái trở về, ngọn lửa nhảy múa cao hơn một chút, tỏa ra hơi ấm dịu dàng khắp gian đền nhỏ. Lành quỳ trước ban thờ rất lâu, không nói gì, chỉ để bàn tay mình áp lên mặt gỗ cũ, cảm nhận cái quen thuộc của nơi chốn đã sinh ra cậu, đã dạy cậu những bài học đầu tiên về việc giữ lửa.
Và đứa bé bên trong, tia sáng cuối cùng, khẽ ấm lên, như nhận ra nơi chốn.
Ngoài sân đền, thằng Cò đứng nhìn qua khe cửa, không dám vào, sợ làm phiền khoảnh khắc thiêng liêng ấy. Nó chỉ lặng lẽ đứng đó, tay vẫn cầm cây chổi tre nó dùng quét sân mỗi ngày, và trong lòng đứa trẻ mười ba tuổi ấy, dâng lên một cảm giác vừa tự hào vừa lo lắng, khi nhận ra người anh nó từng ngưỡng mộ giờ mang trên vai một trọng trách lớn đến mức nó còn chưa hiểu hết.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 150 →