🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Lành và Đào về đến thung lũng chín mươi chín ngọn đèn, Phủ Cả, sau bao tháng xa cách. Nhưng nơi đây đã khác.

Con đường mòn dẫn vào thung lũng, nơi trước kia rợp bóng cây và rực sáng ánh đèn từ xa, giờ đây lưa thưa hơn hẳn. Nhiều khoảnh đất trống hiện ra giữa những hàng đèn, như những chiếc răng rụng trên một hàm răng già nua. Tiếng gió luồn qua các khe núi nghe như tiếng thở dài của cả thung lũng.

Nhiều ngọn đèn đã tắt thêm. Thung lũng tiêu điều hơn. Và Hội Đồng Đèn đón cậu với những gương mặt căng thẳng, vì họ biết con mắt sắp mở, và họ vẫn giữ ý định cũ: biến Lành thành bấc theo cách của các Mẫu.

Cụ Thủ Từ nhìn Lành, giờ tiều tuỵ, gần rỗng sau bao giá cao, và gật đầu, gần như hài lòng. Cụ đứng đó, tấm áo the đen sờn vai, đôi mắt sâu hoắm dưới hàng lông mày bạc, tay chống cây gậy trúc đã theo cụ suốt mấy chục năm giữ đèn. Cả Hội Đồng đứng sau lưng cụ, im lặng, chờ đợi, như thể biết rằng cuộc gặp này sẽ quyết định vận mệnh của cả thung lũng. "Ngươi đã lậm gần hết. Tốt. Giờ ngươi đã sẵn sàng làm bấc. Không còn gì để tiếc nữa. Đặt Đèn Cái vào Mắt Sông, bước vào lửa, thay đứa bé, giữ con mắt. Đó là số phận của ngươi."

"Không." Lành đáp, và dù thân tàn, giọng cậu vững. "Cháu sẽ không làm bấc theo cách của các cụ. Cháu sẽ làm cái neo, theo cách của Rùa Vàng. Khác nhau, thưa cụ. Bấc của các cụ: một người cháy đời đời cô độc, giữ cả lưới một mình. Neo của cháu: cháu nối lửa của cả nước, để muôn dân cùng gánh, và đứa bé được thả ra. Cháu không cháy một mình. Cả thiên hạ gánh cùng cháu."

Cả Hội Đồng xôn xao. Bà Sâm đứng bật dậy, mắt sáng. "Đường thứ ba! Cháu tìm được rồi!"

"Vô lý!" Cụ Thủ Từ quát. "Lửa của dân thường? Một lũ nông dân không dòng máu giữ đèn? Chúng giữ được cái gì? Ngươi giao vận mệnh cả nước vào tay đám đông ngu muội à?"

"Đám đông ấy đã kéo cháu về từ chỗ chết, khi giá Mẫu cuốn cháu đi," Lành đáp. "Cả nghìn người, qua cả nghìn ngọn lửa, cùng gọi cháu. Cụ gọi họ ngu muội. Cháu gọi họ là cái lưới thật sự, cái lưới mà các cụ đã quên, khi dồn hết quyền vào vài dòng họ rồi để nó rách nát. Rùa Vàng đã chứng thực: lẫy mới đúc từ lửa của muôn dân. Cháu sẽ làm theo. Cụ ngăn được không?"

Cả gian điện im phăng phắc, chỉ còn tiếng lửa lách tách trong những ngọn đèn còn cháy, và ánh mắt của từng thành viên Hội Đồng đảo qua đảo lại giữa cụ Thủ Từ và Lành, như đang chờ xem ai sẽ là người lên tiếng trước trong cái thế giằng co căng thẳng ấy.

Lành đứng thẳng, dù đôi chân cậu khẽ run vì kiệt sức, cố không để lộ ra trước mặt cụ Thủ Từ và cả Hội Đồng. Đây là lần đối đầu quan trọng nhất trong cả hành trình của cậu, và cậu biết, nếu cụ Thủ Từ không đồng ý, cậu sẽ phải tự mình tìm cách khác, dù không còn nhiều sức lực hay thời gian để làm điều đó.

Cụ Thủ Từ nhìn cậu, rồi nhìn bà Sâm, nhìn cả Hội Đồng đang dao động, và lần đầu, ông lão cứng rắn ấy lặng đi. Vì sâu thẳm, ông biết: cách cũ của ông đã thất bại suốt năm mươi năm. Lưới vẫn rách. Còn thằng bé này, dù tàn tạ, đã làm được điều cả Hội Đồng không làm nổi, thắp lại lửa trong lòng cả một dân tộc.

"Đến Mắt Sông," Lành nói, quay sang Đào, ôm ngọn Đèn Cái với tia sáng cuối cùng của đứa bé. "Về Hạ Vọng. Về nơi bắt đầu. Trận cuối không phải đánh nhau. Là thắp lửa. Là làm cái neo. Là giữ lời hứa."

Đào đứng bên cạnh, nắm chặt tay cậu, và cả hai cùng nhìn về phía nam, nơi con sông Cái chảy về Hạ Vọng, về nơi khởi đầu của tất cả. Sau lưng họ, Hội Đồng Đèn bắt đầu chuẩn bị, người thu dọn hành lý, người kiểm tra lại từng ngọn đèn trong chín mươi chín ngọn đèn quý giá, chuẩn bị cho chặng đường cuối cùng.

Bà Sâm đi ngang qua, dừng lại bên Lành một thoáng, giọng khẽ khàng. "Con làm được điều ta chưa bao giờ dám mơ, thuyết phục cụ Thủ Từ đổi ý. Dù chuyện gì xảy ra ở Hạ Vọng, con đã thay đổi Phủ Cả mãi mãi." Rồi bà bước đi, để lại Lành đứng đó, tay vẫn ôm ngọn Đèn Cái, lòng vừa nhẹ nhõm vừa canh cánh trước chặng đường cuối cùng đang chờ phía trước.

(Hết Quyển 5: Lẫy Ấn Gãy. Quyển 6: Con Mắt Mở.)

Hết Chương 148

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 149
← TrướcTiếp →