Trước khi về đến Phủ Cả, Lành dừng lại ở từng làng trên đường, làm một việc cậu tin là quan trọng nhất: điểm lửa cho càng nhiều người càng tốt, để hoàn thiện mạng lưới, để chiếc lẫy mới đủ mạnh.
Làng đầu tiên cậu ghé, một xóm nhỏ ven sông với những mái nhà tranh xám màu mưa nắng, người dân ùa ra khi nghe tin cậu đến, mang theo nhang đèn, gạo muối, như đón một vị khách quý. Một cụ già chống gậy run rẩy bước tới, nắm tay cậu, giọng nghẹn ngào: "Cậu chính là người đã cho cháu tôi ngọn lửa nhỏ dạo trước phải không? Từ hôm ấy, nhà tôi không còn thấy vong quấy nữa." Lành chỉ biết gật đầu, lòng dâng lên một cảm giác vừa ấm áp vừa nặng trĩu trách nhiệm.
Và cậu nhận ra điều kỳ diệu: mạng lưới lửa cậu gây dựng đã tự lan rộng. Những người cậu điểm lửa đầu tiên, Khằm, lão Mù, dân chài, dân vùng đập, đã tự truyền cho người khác, theo cách bà Mỵ dạy. Một ngọn lửa thắp nhiều ngọn lửa. Đường thứ ba không còn phụ thuộc một mình Lành nữa. Nó đã thành một phong trào của dân.
Ở mỗi làng cậu qua, người ta đã nghe tiếng về "người giữ đèn chia lửa cho dân", và họ ra đón cậu, xin được điểm lửa, xin được gánh một phần. Những người thường, nông dân, dân chài, thợ thuyền, người già, trẻ con, mỗi người một ngọn lửa nhỏ, cùng giữ một tấm lưới mà xưa kia chỉ vài dòng họ gánh.
Một đứa trẻ chừng bảy, tám tuổi chạy lại gần Lành, chìa ra một ngọn nến nhỏ tự tay em thắp, ánh mắt háo hức xen lẫn rụt rè. "Anh ơi, em cũng giữ lửa được không ạ?" Lành cúi xuống, đặt tay lên vai đứa trẻ, cảm nhận ngọn lửa nhỏ trong tay em, non nớt nhưng chân thật, không khác gì ngọn lửa của bất cứ người lớn nào cậu đã điểm trên đường đi.
"Anh thấy không," Đào nói, nhìn một làng quê lấp lánh những đốm lửa xanh nhạt trong đêm. "Đây mới là điều bà Cốt chờ. Không phải một người giữ đèn vĩ đại. Mà cả một dân tộc cùng giữ lửa. Như con Rồng cháu Tiên chia lửa thuở xưa."
Lành gật, lòng vừa ấm vừa nặng. Mạng lưới đã đủ lớn. Lẫy mới sắp đủ sức. Nghĩa là cậu sắp phải làm cái neo. Mỗi ngọn lửa cậu điểm thêm, là một bước gần hơn đến giây phút cậu tan ra.
Nhưng cậu cũng thấy một điều an ủi: dù cậu có tan, mạng lưới này vẫn còn. Đường thứ ba vẫn sống. Cái cậu xây không chết theo cậu. Nó ở trong lòng cả nước.
Nhưng mỗi đêm, khi còn lại một mình, cậu cũng cảm nhận rõ hơn cái giá của việc mở rộng mạng lưới. Cơ thể cậu, vốn đã hao mòn vì bao lần bắc giá cao, giờ càng thêm rệu rã mỗi khi cậu chia một phần sức tàn để dệt thêm một sợi lửa mới vào mạng lưới. Có những đêm cậu ho ra máu, giấu Đào, chỉ lặng lẽ súc miệng bên bờ sông rồi quay vào lều, sợ cô lo lắng thêm.
Có những đêm, khi cả làng đã ngủ say, Lành vẫn ngồi một mình bên bờ ruộng, ngắm nhìn hàng trăm đốm lửa nhỏ lấp lánh khắp thôn xóm, và trong lòng cậu dâng lên một cảm giác vừa tự hào vừa cô đơn, biết rằng chẳng bao lâu nữa, cậu sẽ trở thành một phần của chính cái mạng lưới ấy, mãi mãi.
Càng gần Phủ Cả, không khí càng đổi khác. Núi non hai bên dựng đứng hơn, sương mù dày đặc hơn, và trong gió, thoang thoảng mùi trầm hương quen thuộc của thung lũng chín mươi chín ngọn đèn. Lành nhận ra tay mình run nhẹ, không biết vì lạnh hay vì nghĩ tới cuộc đối mặt sắp tới với cụ Thủ Từ.
Đêm cuối trước khi đến Phủ Cả, Lành ôm ngọn Đèn Cái, đứa bé bên trong giờ chỉ còn một tia sáng mong manh nhất. "Em ơi," cậu thì thầm. "Sắp rồi. Anh sắp thả em ra rồi. Em gắng thêm một chút. Đến Mắt Sông, anh sẽ làm cái neo, và em sẽ được sang sông, được nghỉ, sau mấy nghìn năm. Em chờ anh chút nữa thôi."
Tia sáng yếu ớt khẽ lay, như một cái gật đầu mệt mỏi mà biết ơn.
Đào ngồi bên, nhìn Lành nói chuyện với ngọn đèn nhỏ, lòng dấy lên một nỗi thương xót khó tả. Cô biết, đứa bé kia đã chờ đợi quá lâu, và Lành, người duy nhất từng thực lòng hứa cứu nó, cũng đang mang trên vai một gánh nặng không kém phần nặng nề. Cô lặng lẽ khảy vài nốt đàn êm dịu, không phải bài hát nào cụ thể, chỉ để ru cả hai người, cả đứa bé lẫn người giữ đèn, vào một giấc ngủ tạm yên bình trước cơn bão sắp tới.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 148 →