🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Những lời anh nói, nhẹ nhàng như hơi thở đêm, nhưng lại nặng trĩu trong lồng ngực em. Em đứng đó, điện thoại áp sát tai, như thể chỉ cần một cử động nhỏ cũng sẽ làm vỡ tan lớp vỏ bọc bình yên em đã cố công xây đắp suốt một năm qua. Nhớ những đêm chúng ta thức khuya nói chuyện, nhớ cách em hay cười khi anh kể chuyện phiếm. Anh vừa nhắc lại, và trái tim em như có hàng ngàn cánh bướm đêm vỗ nhẹ, vừa muốn bay lên lại vừa sợ hãi co mình.

Em biết, em nhớ. Nhớ cả cái cách anh nhìn em cười, như thể em là ngôi sao sáng duy nhất trong vũ trụ của anh. Em muốn nói ra, muốn hỏi anh rằng liệu anh có nhớ ánh mắt ấy không, liệu cái cô đơn anh vừa nhắc đến có phải là nỗi cô đơn không có em bên cạnh. Nhưng cổ họng em nghẹn đắng, như có một tảng đá vô hình đè nặng. Em sợ, nếu mình mở lời, bức tường lý trí em xây bấy lâu sẽ sụp đổ, và rồi em sẽ lại là Linh của ngày xưa, yếu mềm và phụ thuộc vào từng lời nói, từng ánh nhìn của anh.

“Có những lúc,” anh tiếp tục, giọng anh trầm xuống, “anh tự hỏi, nếu ngày ấy chúng ta đừng vội vàng buông tay nhau như vậy, thì bây giờ mọi chuyện có khác không?” Anh thở dài, tiếng thở dài lọt qua đường dây điện thoại, xuyên thẳng vào tâm hồn em, như một mũi kim châm vào vết thương đã ngỡ lành. Khác ư? Em cũng từng hỏi mình câu đó hàng ngàn lần, Hùng à. Em nhớ những cuộc cãi vã không tên, những khoảng lặng lạnh lẽo, và cả sự im lặng đáng sợ đã đẩy chúng ta ra xa nhau.

"Anh biết em đang nghe mà, đúng không?" Anh hỏi, giọng nói mang theo chút chờ đợi, chút dò hỏi, như một sợi tơ mong manh muốn níu kéo. Em đang nghe đây, Hùng. Nghe từng lời, từng nhịp thở của anh, và cố gắng không để nước mắt mình rơi xuống. Em đã nghĩ mình đã đủ mạnh mẽ để đối diện với quá khứ, để "tìm lại bản thân" mình sau những đổ vỡ. Em đã cố gắng trở thành một "nữ cường" đúng nghĩa, gạt bỏ những cảm xúc mềm yếu. Nhưng chỉ cần giọng anh thôi, mọi cố gắng của em dường như tan biến vào hư không.

“Em…” cuối cùng, một tiếng thì thầm thoát ra khỏi môi em, mỏng manh như sương khói. Ngay cả chính em cũng bất ngờ vì âm thanh đó. “Em vẫn ở đây.” Em không biết mình đang nói với anh hay đang tự trấn an chính mình. Căn phòng em bỗng trở nên ngột ngạt, dù cửa sổ vẫn mở, đón những cơn gió đêm se lạnh. Em cảm thấy trái tim mình đập nhanh hơn, như muốn thoát ra khỏi lồng ngực, chạy về phía anh, về phía những ký ức đã ngủ yên.

Anh im lặng một lúc lâu, chỉ còn tiếng thở đều đều của anh và tiếng côn trùng rả rích ngoài cửa sổ. "Linh này," anh gọi tên em, một cách chậm rãi, như thể đang nếm trải từng âm tiết. "Anh… anh nhớ em." Ba tiếng đó, đơn giản đến lạ lùng, nhưng lại có sức mạnh xoáy sâu vào tâm can em. Anh nhớ em? Vậy còn em thì sao? Em có nên nói với anh rằng em cũng nhớ anh đến quay quắt không? Em nhớ mùi hương của anh, nhớ cái ôm ấm áp mỗi khi em cảm thấy lạc lõng, nhớ nụ cười rạng rỡ, nhớ cả ánh mắt anh mỗi khi nhìn em, như một lời hứa không thành.

Hết Chương 3

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 4
← TrướcTiếp →