"L…" Tiếng anh còn chưa kịp trọn vẹn, em đã vội vàng ngắt máy. Có lẽ, em đã quá sợ hãi những gì anh sắp nói, hoặc chỉ đơn giản là không muốn kéo dài thêm sự dằn vặt vô hình đang siết lấy trái tim mình. Màn hình điện thoại tối sầm, trả em về với bóng đêm đặc quánh của căn phòng, nơi chỉ còn lại tiếng thở của chính mình và nhịp đập thổn thức. Em thở phào, nhưng đồng thời lại thấy hụt hẫng đến lạ.
Một phút… Hai phút… Em cuộn mình trên giường, cố xua đi dư âm giọng nói anh, cố ép mình chìm vào giấc ngủ. Em đã từng nghĩ mình mạnh mẽ hơn thế, rằng một năm là đủ để mọi vết thương hóa sẹo, đủ để em tìm lại bản thân mình sau cuộc tình đã vỡ tan. Nhưng rồi, chỉ cần một tiếng chuông, một câu hỏi thăm, mọi thứ lại vỡ vụn như chưa từng được hàn gắn.
Đúng lúc em tưởng mình đã có thể chợp mắt, điện thoại lại rung lên, một lần nữa. Màn hình sáng trưng trong bóng tối, hiện rõ tên anh. Hùng. Tim em lại hẫng đi một nhịp, tự hỏi điều gì đã khiến anh gọi lại, điều gì đã thôi thúc anh phá vỡ sự im lặng mà chúng ta đã tự nguyện dựng lên. Đây là lần đầu tiên sau một năm, anh chủ động liên lạc với em, và lại vào đúng khoảnh khắc mong manh này.
Em lưỡng lự, ngón tay lướt trên màn hình, rồi dừng lại. Hít một hơi thật sâu, em nhấn nút nghe. "Alo?" Giọng em nhẹ bẫng, gần như chỉ là một hơi thở thầm thì, như sợ làm vỡ tan sự yên tĩnh quý giá đang bao trùm.
Đầu dây bên kia im lặng. Em có thể nghe thấy tiếng anh thở nhè nhẹ, một âm thanh quen thuộc đến nao lòng, từng ru em vào giấc ngủ không biết bao đêm. Nó như một sợi chỉ vô hình, chậm rãi kéo em về những tháng ngày xưa cũ, khi chúng ta còn là của nhau, khi tình yêu là tất cả những gì chúng ta có.
"Linh à," cuối cùng anh cũng lên tiếng, giọng nói trầm ấm hơn một chút, pha lẫn chút mệt mỏi mà em có thể cảm nhận rõ qua từng âm tiết. "Anh… anh nhớ em." Ba từ ấy, đơn giản đến đau lòng, gieo vào lòng em một hạt mầm cảm xúc khó gọi tên. Là bất ngờ? Là đau đớn? Hay là một chút gì đó của niềm hạnh phúc ngây dại, khi biết rằng mình vẫn còn hiện hữu trong trái tim anh, dù chỉ là một thoáng chốc đêm khuya.
Em im lặng, để mặc câu nói của anh lơ lửng trong không gian, như một làn khói mỏng manh vương vấn rồi tan biến. Em muốn hỏi anh nhớ điều gì, nhớ về ai, nhớ về Linh của ngày xưa hay Linh của bây giờ, nhưng cổ họng lại nghẹn ứ. Em sợ nếu mình mở lời, bức tường lý trí em xây bấy lâu sẽ sụp đổ.
"Anh không biết tại sao lại gọi," anh tiếp tục, giọng nói như đang tự sự với chính mình hơn là nói với em. "Chỉ là… nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy ánh trăng, rồi bỗng nhiên thấy cô đơn quá." Anh dừng lại, tiếng thở dài của anh như tiếng lá rơi trong đêm, chậm rãi và đầy suy tư. "Anh nhớ những đêm chúng ta thức khuya nói chuyện, nhớ cách em hay cười khi anh kể chuyện phiếm."
Mỗi lời anh nói ra, như một giọt nước mắt nhỏ vào hồ sâu ký ức, làm gợn lên những con sóng ký ức tưởng chừng đã lắng đọng, từng chút một lay động trái tim em.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 3 →