🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Đêm. Hai giờ sáng. Màn hình điện thoại hiện lên con số quen thuộc, cũ đến mức từng in hằn vào tâm trí em như một dấu tích không thể nào phai mờ. Một năm đã trôi qua, kể từ cái ngày chúng ta đường ai nấy đi, một năm để em học cách sống không có anh, để tự mình tìm lại bản thân giữa những đổ vỡ và khoảng trống mênh mông. Vậy mà, đêm nay, khi ánh trăng dịu dàng rải một vệt bạc lên ô cửa sổ, và tiếng đồng hồ tích tắc như gặm nhấm từng khoảnh khắc tĩnh lặng, em lại không thể ngủ được.

Ngày mai là sinh nhật anh. Ngày sinh nhật thứ hai mươi bảy của một người từng là cả thế giới của em. Dù đã chia xa, dẫu biết rằng mọi ràng buộc giờ đây chỉ còn là ký ức, nhưng trái tim em vẫn mềm yếu đến lạ, vẫn vương vấn một nỗi dịu dàng khó tả mỗi khi nghĩ về anh. Có lẽ, đó là cách tình yêu chữa lành chúng ta, không phải bằng cách quên đi, mà là chấp nhận rằng một phần của quá khứ sẽ mãi ở lại, dịu dàng như một vết sẹo lành.

Ngón tay em lướt trên màn hình, dừng lại ở số của anh. Sự lưỡng lự giằng xé, như một trận chiến giữa lý trí và cảm xúc. Lý trí bảo em đừng, đừng khuấy động những gì đã ngủ yên. Nhưng cảm xúc, lại thì thầm rằng, chỉ một lần thôi, chỉ một lời chúc mừng sinh nhật, như một lời chào tạm biệt cuối cùng cho những gì còn sót lại. Cả một năm, chúng ta không hề liên lạc. Khoảng cách địa lý, khoảng cách lòng người, cứ thế nới rộng ra, tưởng chừng như không bao giờ có thể thu hẹp lại được nữa.

Nhưng rồi, một lực đẩy vô hình nào đó đã khiến em nhấn nút gọi. Tiếng "tút... tút..." vang lên đều đặn, rỗng tuếch trong căn phòng im ắng, như nhịp đập của chính trái tim em lúc này – vừa hồi hộp, vừa sợ hãi, lại vừa chất chứa một niềm hy vọng mong manh. Em tưởng tượng anh đang ngủ say, với mái tóc rũ xuống trán, và chiếc điện thoại reo lên giữa giấc mơ của anh. Liệu anh có giật mình tỉnh giấc, và tự hỏi ai lại gọi vào giờ này?

"Alo?"

Giọng anh khàn khàn, ngái ngủ, nhưng vẫn là giọng nói em yêu thương đến lạ. Nó như một làn gió mát lành thổi qua sa mạc khô cằn trong lòng em, đánh thức những cảm xúc tưởng chừng đã ngủ vùi. Em nín thở, không dám lên tiếng ngay lập tức, sợ rằng chỉ cần một hơi thở mạnh, ảo ảnh này sẽ tan biến. Giữa màn đêm, giọng nói ấy trở nên thật gần, thật thân quen, như thể chúng ta chưa từng rời xa.

"Ai đấy?" Anh hỏi lại, có vẻ đã tỉnh táo hơn một chút, nhưng vẫn mang theo sự hoài nghi.

Em hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy, không vỡ òa. "Là em... Linh."

Khoảng lặng kéo dài, nặng nề như chì. Em cảm nhận được sự ngạc nhiên của anh qua đầu dây điện thoại, và cả một chút bối rối. Suốt một năm, chúng ta đã cố gắng làm người lạ. Giờ đây, tiếng nói của em, vào đúng hai giờ sáng của đêm trước sinh nhật anh, chắc hẳn đã xới tung lên mọi lớp bụi thời gian mà chúng ta đã cất công đắp phủ.

"Linh à? Sao em... lại gọi giờ này?" Giọng anh trầm xuống, không còn vẻ ngái ngủ nữa, thay vào đó là một sự thận trọng, pha lẫn chút gì đó... bâng khuâng.

"Em... chỉ muốn chúc mừng sinh nhật anh thôi." Em nói, từng từ như được bóc tách khỏi trái tim, nhẹ bẫng và chân thành. "Chúc mừng sinh nhật, Hùng." Em không dám nói thêm gì, không dám hỏi anh có khỏe không, có hạnh phúc không. Bởi vì em biết, mỗi câu hỏi đều sẽ là một cánh cửa mở ra quá khứ, và chúng ta, có lẽ, chưa sẵn sàng để bước vào đó lần nữa.

"Cảm ơn em." Anh đáp, giọng nói mềm đi một chút, như thể đã buông xuống được lớp vỏ bọc cứng nhắc. Giữa hai tiếng "cảm ơn" và "em" là một khoảng trống, một sự im lặng chất chứa hàng ngàn điều chưa nói. Em ước gì mình có thể nhìn thấy biểu cảm của anh lúc này, để biết liệu anh có đang nhớ về những ngày sinh nhật chúng ta từng cùng nhau trải qua, những chiếc bánh kem, những lời nguyện ước vụng dại.

"Em... không có gì. Anh ngủ lại đi." Em vội vàng nói, cảm thấy mình đã phá vỡ sự bình yên của anh quá nhiều. Em muốn kết thúc cuộc gọi này trước khi cảm xúc cuốn trôi cả em vào một dòng xoáy của những điều chưa thể gọi tên.

Hết Chương 1

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 2
Tiếp →