🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Chợ hoa Đà Lạt vào buổi chiều có thứ ánh sáng kỳ lạ — vàng nhạt, lơ lửng giữa những tàn thông và mái che bạt xanh đỏ, như thể mặt trời đang nán lại không muốn rời. Lan đi sau Thảo và Minh một bước, tay cầm ly sữa đậu nành nóng chưa kịp uống, mắt nhìn những chậu cẩm tú cầu màu tím xếp thành hàng dài dọc lối đi. Mùi đất ẩm trộn với hương hoa hồng tươi vừa cắt cuống, thỉnh thoảng lại một làn gió thổi qua mang theo lạnh và mùi thông từ phía xa.

"Hoa này đẹp không Lan?" Thảo quay lại, cầm một nhánh hướng dương vàng rực giơ lên.

"Đẹp." Lan gật đầu, nhưng mắt cô đang nhìn ra phía đường. Khôi và Minh đang đứng tranh luận gì đó cách đó vài bước, tiếng cười của Minh vang lên giòn giã. Khôi chỉ mỉm cười, dáng người cao ráo đứng hơi nghiêng sang một bên — điệu bộ cô đã quen từ năm năm trước, từ trước khi cô đặt chân lên máy bay rời đi.

Cô nhìn đi chỗ khác.

Tiếng nhạc từ một quán cà phê vỉa hè vọng ra, bài gì đó chậm và mơ hồ. Người bán hoa bên cạnh đang gói một bó lavender bằng giấy nâu, miệng lầm bầm tính tiền. Mùi lavender ở Đà Lạt khác với lavender đóng gói bán trong siêu thị ở Seoul — đây là mùi thật, hơi ngái, hơi xanh, gợi cảm giác của buổi sáng còn sương.

"Khôi ơi, mua hoa cho bạn gái đi." Minh hét vọng sang.

Lan cúi đầu xuống ly sữa đậu nành.

"Không có bạn gái mà mua." Giọng Khôi đều đều.

Minh cười ha hả. Lan không nhìn lên, nhưng cô cảm thấy mình cần uống thứ gì đó ngay lúc này. Sữa đậu nành ngọt nhẹ, ấm, và cô tập trung vào cảm giác đó cho đến khi tai cô nghe thấy tiếng giày bước lại gần.

"Lan."

Không phải giọng Khôi. Cô ngước lên.

Người con gái đứng trước mặt cô mặc áo khoác kem nhạt, khăn choàng nhẹ màu trắng ngà, tóc buộc thấp gọn gàng. Đẹp. Không phải kiểu đẹp nổi bật mà là kiểu đẹp yên tĩnh, từ tốn, như bức tranh treo trong bảo tàng mà người ta phải đứng gần mới thấy hết chi tiết.

"Bạn là Lan, đúng không? Bạn thân của Thảo."

"Dạ." Lan hơi giật mình. "Chị biết em?"

"Mình là Phương." Cô gái cười, nụ cười đúng mực. "Ngày trước mình hay nghe Thảo nhắc tên bạn."

Thảo ở đâu đó đằng sau hét lên: "Ủa Phương! Lâu quá không gặp!"

Lan nhìn sang Khôi. Anh đứng yên. Không phải kiểu đứng yên bình thường — là kiểu đứng yên của người đang kiểm soát từng cơ trên mặt mình. Anh nhìn Phương, gật đầu ngắn. "Phương. Bạn lên Đà Lạt."

"Ừ, với mấy đứa bạn." Phương quay sang Khôi, giọng cô bình thản đến mức không thể bắt lỗi được gì. "Lâu lắm rồi không gặp."

"Ừ."

Cuộc trò chuyện kết thúc ở đó như một đoạn văn bị cắt giữa chừng. Phương quay lại nhóm bạn đang đứng chờ phía bên kia gian hàng hoa lyly. Trước khi quay đi, cô nhìn Lan một lần nữa — không phải kiểu nhìn thù địch, không phải kiểu nhìn tò mò. Là kiểu nhìn mà người ta nhìn vào một điều họ đã nghĩ đến từ lâu, và giờ mới có dịp xác nhận bằng mắt thật.

Lan không biết mình đang cầm ly sữa đậu nành siết chặt hơn cho đến khi Thảo đứng kề vai cô.

"Bạn ổn không?"

"Ổn." Lan nhả tay ra. "Phương là ai vậy?"

Thảo im lặng hai giây quá dài.

"Kể sau nha." Cô kéo Lan đi. "Giờ đi xem hoa đã."

Đêm Đà Lạt xuống nhanh. Bảy giờ mà trời đã tối đặc, lạnh ùa vào từng khe cửa của nhà nghỉ trên đường Hùng Vương. Họ ở chỗ có mái ngói đỏ và sân trước trồng đầy dạ yến thảo tím, kiểu nhà nghỉ gia đình mà cô chủ nhà mỗi tối đều để sẵn một ấm nước nóng ngoài hành lang.

Minh và Khôi xuống phố mua đồ ăn về. Lan và Thảo ở lại phòng, ngồi trên giường ôm chăn mỏng.

"Kể đi." Lan nói trước khi Thảo kịp chọn chủ đề khác.

Thảo kéo chăn lên cao hơn. Ngoài cửa sổ, tiếng gió lay nhẹ mái hiên, xa xa có tiếng xe máy và tiếng ai đó đang hát karaoke phía cuối phố — bài Bolero gì đó mà Lan không nhận ra lời.

"Phương với Khôi quen nhau hồi năm ngoái," Thảo bắt đầu, chọn từng chữ cẩn thận như người đi qua vùng đất mình chưa biết rõ. "Được khoảng gần một năm thì chia tay."

"Ai chia ai?"

"Phương chia tay Khôi."

Lan nhìn vào khoảng không trước mặt. Căn phòng nhỏ, đèn vàng, mùi gỗ cũ và chút mùi nước hoa của Thảo. Cô hỏi câu tiếp theo bằng giọng cố ý nhẹ: "Vì sao chia tay?"

Thảo ngập ngừng. "Phương nói... anh ấy không chịu quên một người nào đó."

Tiếng karaoke dưới phố vẫn vọng lên. Giờ Lan nhận ra bài — Nếu Như, bản cũ, giọng ca hơi chênh nhưng thành thật đến mức nghe được cả hơi thở giữa hai câu.

"Người nào đó là ai?" Lan hỏi.

Thảo quay nhìn cô.

Không phải nhìn ngẫu nhiên. Là nhìn thẳng, nhìn lâu, với ánh mắt của người đang đứng trước một cánh cửa và đang cân nhắc xem có nên mở không. Trong ánh đèn vàng của phòng nhỏ, Lan thấy rõ từng biểu cảm trên mặt bạn — muốn nói, và rồi lại thôi.

"Thảo." Lan gọi nhẹ.

"Mình không chắc." Thảo cúi xuống. "Nghe đồn thôi, chưa chắc đúng."

Đó là câu trả lời né. Lan biết Thảo đang né. Nhưng cô cũng biết mình không chắc mình muốn nghe câu trả lời thật — không phải tối nay, không phải khi bên ngoài trời đang lạnh và nhà nghỉ đang mùi gỗ và dưới phố có người đang hát bài Nếu Như với giọng không hoàn hảo đó.

Cô nhìn ra cửa sổ. Lớp hơi nước mỏng đọng trên kính, nhòa đi ánh đèn đường bên ngoài thành những quầng sáng cam mờ.

Năm năm trước, buổi tối trước ngày Lan ra sân bay, Khôi đã đứng ở cổng nhà cô và không nói gì. Chỉ đứng. Như thể có điều anh muốn nói nhưng không tìm được chỗ để bắt đầu. Cuối cùng anh chỉ nói: "Đi mạnh khỏe nhé." Ba chữ, giọng khàn, mắt nhìn đi chỗ khác.

Lan đã nghĩ nhiều về buổi tối đó. Ở Seoul, trong những buổi tối không ngủ được nhìn ra cửa sổ thấy tuyết rơi, cô đã nghĩ về ba chữ đó và tự hỏi mình có nghe nhầm cái gì không.

"Lan." Tiếng Thảo kéo cô về.

"Gì?"

"Bạn ổn không thật sự?"

Lan quay lại mỉm cười — nụ cười đã tập nhiều lần trong năm năm qua, kiểu mỉm cười vừa đủ để người kia không hỏi thêm. "Ổn. Chỉ hơi mệt thôi."

Thảo nhìn cô thêm một giây, rồi gật đầu. Biết mà không hỏi nữa — đó là một trong những điều Lan biết ơn nhất ở người bạn thân này.

Tiếng chân bước lên cầu thang gỗ, cọt kẹt từng bậc. Minh đập cửa: "Đồ ăn về rồi, ra ăn đi mấy cô!"

Thảo nhảy xuống giường trước. Lan ngồi thêm một nhịp, nhìn lại tấm kính cửa sổ với những quầng đèn cam mờ bên ngoài.

Người nào đó là ai.

Câu hỏi cô đã hỏi. Câu trả lời Thảo đã không nói.

Và cái cách Phương nhìn cô lúc chiều ở chợ hoa — không thù địch, không tò mò — giờ Lan mới hiểu đó là cái nhìn gì.

Là cái nhìn của người đã biết câu trả lời từ lâu, và nhận ra người đứng trước mặt mình thì chưa biết.

Lan đứng dậy, kéo áo khoác lên vai, và bước ra ngoài.

Hết Chương 9

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 10
← TrướcTiếp →