🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Bữa tối hôm đó, nhà hàng nhỏ nằm sâu trong con hẻm đường Phan Đình Phùng thơm mùi bơ và nấm đùi gà nướng. Mái ngói đỏ cũ phủ một lớp rêu mỏng, đèn dầu thắp le lói trên từng bàn gỗ xù xì, và tiếng nhạc acoustic vẳng ra từ góc phòng — ai đó đang đánh đàn guitar bài gì đó mà Lan không nhận ra nhưng nghe có vẻ rất buồn, rất Đà Lạt.

Cả nhóm mười hai người ngồi vòng quanh hai bàn ghép lại. Tiếng cười ồn ào, tiếng ly chạm nhau lạnh giòn, tiếng Hải kể chuyện hồi đại học đổ cả tô bún bò vào người giám đốc khi đi thực tập — câu chuyện mà ai cũng đã nghe ít nhất ba lần nhưng lần nào cũng vẫn cười. Đây là đêm cuối ở Đà Lạt. Ngày mai ai về nhà nấy, và cái không khí đặc trưng của những buổi tối cuối chuyến — vừa tiếc, vừa nhẹ, vừa muốn kéo dài thêm một chút — bắt đầu ngấm vào từng câu chuyện, từng cái nhìn.

Lan ngồi đối diện với Minh Khôi, cách nhau cái bình hoa cúc vàng nhỏ và một rổ bánh mì vẫn còn nóng. Anh đang cười với điều gì đó mà Tuấn vừa nói, đầu hơi nghiêng sang một bên theo cái kiểu quen thuộc đến mức Lan nhận ra mà không cần nhìn thẳng.

Rồi chuyện đó xảy ra.

Chai rượu vang đỏ được truyền tay từ đầu bàn xuống. Lan với tay lấy, đúng lúc Minh Khôi cũng với sang. Bàn tay anh chạm lên mu bàn tay cô — không phải nhẹ như vô tình, không phải mạnh như cố ý, mà đúng cái khoảng giữa kỳ lạ đó khiến người ta không biết phải phản ứng thế nào. Ly rượu vang đang cầm dở giữa hai người, cả hai đều chưa buông.

Ai đó ở đầu bàn kêu "Ôi!" rồi cười. Sau đó thì cả bàn cùng cười — cái tiếng cười tập thể vô hại, vô tư, của những người đang vui. Hải vỗ tay. Thảo lấy điện thoại ra chụp. Tuấn nói câu gì đó mà Lan không nghe rõ vì tai cô bỗng dưng ù đi.

Cô buông tay. Minh Khôi rót rượu cho cô trước khi rót cho mình. Mọi thứ trở lại bình thường trong vòng chưa đến mười giây.

Nhưng khoảnh khắc giữa — cái khoảnh khắc mà anh không buông ngay, mà nhìn thẳng vào mắt cô với một thứ gì đó không phải ngượng ngùng — cái đó Lan mang về phòng.

Phòng khách sạn nhỏ, tường sơn trắng ố vàng theo thời gian, cửa sổ nhìn ra con đường dốc lát đá xanh. Mười một giờ đêm ở Đà Lạt, nhiệt độ đã xuống mười bốn độ. Lan ngồi trên giường, chân gập lại, lưng tựa vào đầu giường gỗ lạnh, chiếc áo len xanh rêu mặc trên người nhưng vẫn thấy buốt ở đầu ngón tay.

Bên ngoài, sương bắt đầu xuống. Không nhìn thấy nhưng biết — vì tiếng đường phố bỗng trở nên tắt hơn, xa hơn, như bị bọc trong bông. Mùi thông nhựa và đất ẩm len qua khe cửa sổ không khít. Ai đó ở hành lang đang kéo vali lạch cạch.

Lan nhìn trần nhà.

Ánh mắt đó.

Cô đã thấy Minh Khôi ngượng ngùng rồi — hồi đầu chuyến khi Thảo trêu anh về cái hình ảnh profile cũ trên nhóm chat, anh đã đỏ tai và cúi mặt xuống đĩa cơm. Cô biết mặt anh khi ngượng trông như thế nào. Không phải như thế.

Ánh mắt lúc đó không phải ngượng. Nó thẳng. Rõ. Như người ta nhìn khi đã quyết định điều gì và đang chờ xem bên kia có nhận ra không.

Lan rút điện thoại ra.

Màn hình sáng lên. Trong danh sách chat, tên Minh Khôi nằm thứ ba từ trên xuống — tin nhắn cuối là hồi chiều, anh hỏi cô "Ăn tối mấy giờ nhỉ?" và cô trả lời "7h, Hải nói rồi đó." Hai câu giao tiếp sạch bong, không có gì để phán xét.

Cô gõ: "Anh—"

Rồi xóa.

Cô gõ lại: "Hôm nay—"

Rồi xóa.

Cô tắt màn hình, đặt điện thoại lên gối, nhìn lên trần nhà thêm một lúc nữa.

Có những điều không thể hỏi qua tin nhắn.

Không phải vì không dám. Mà vì câu hỏi loại đó cần được nhìn thấy mặt người kia khi họ trả lời. Cần nghe giọng họ, cần thấy họ ngừng lại mấy giây trước khi nói, hay không ngừng lại. Câu chữ trên màn hình sẽ không cho cô thứ đó.

Lan ngồi dậy, đi về phía cửa sổ.

Đà Lạt đêm khuya nhìn như một bức tranh mà ai đó chưa vẽ xong — những ngọn đèn đường vàng nhạt nhòa trong sương, mái nhà nhấp nhô theo sườn đồi, xa xa là bóng rừng thông đen thẫm. Thành phố này không bao giờ thực sự ồn ào, ngay cả vào ban ngày. Ban đêm nó lặng đến mức người ta nghe được tiếng gió kéo qua lá thông.

Cô nghĩ đến năm năm vừa rồi.

Không phải theo kiểu tổng kết — cô không có tâm trí cho loại suy nghĩ chỉnh chu đó lúc này. Mà theo kiểu những hình ảnh cứ hiện lên không theo thứ tự: căn phòng thuê ở Seoul mùa đông đầu tiên lạnh đến mức kính đóng băng từ phía trong; cuộc gọi về nhà hồi năm hai mà cô nhớ mãi vì mẹ hỏi "con có quen ai chưa?" và cô nói "chưa" mà không biết đang nghĩ đến ai; hôm cô nhận được tin đậu học bổng, người đầu tiên cô muốn nhắn tin là không phải bố, không phải mẹ, không phải bạn thân.

Là anh.

Cô đã không nhắn. Cô đã nhắn cho bố mẹ trước, rồi bạn bè, rồi cứ thế thời gian trôi qua và cơ hội nhắn cho anh thành ra lạc điệu, trễ quá rồi, nhắn làm gì nữa.

Năm năm. Cô về Việt Nam sau năm năm và người cô nhớ nhất không phải gia đình — câu nhận ra đó đến với cô hồi tuần đầu tiên về, khi ngồi ở quán cà phê cũ gần nhà và bỗng dưng muốn có người quen ngồi cạnh, và cái khuôn mặt hiện lên trong đầu là khuôn mặt của anh, không phải ai khác.

Cô không phân tích thêm lúc đó. Cô gọi thêm một ly sữa tươi trân châu và mở laptop ra làm việc.

Nhưng bây giờ, đứng ở cửa sổ nhìn ra Đà Lạt trong sương, cô không có laptop, không có việc để làm, không có thứ gì để trốn vào.

Chỉ có ánh mắt đó.

Và câu hỏi cô chưa biết cách hỏi.

Tiếng gõ cửa nhẹ làm cô giật mình.

Lan đứng im một giây. Rồi đi ra mở cửa.

Minh Khôi đứng ở hành lang, tay cầm hai hộp sữa đậu nành bán ở máy bán hàng tự động tầng dưới. Anh mặc áo khoác xám, tóc hơi bù, trông như người vừa không ngủ được nên đi lang thang.

"Anh tưởng em còn thức," anh nói. Không phải câu hỏi. Không phải xin lỗi. Chỉ là một câu xác nhận đơn giản, như người đã biết trước câu trả lời.

Lan nhìn hộp sữa đậu nành. "Anh lấy hai hộp."

"Ừ." Anh đưa một hộp cho cô. "Máy nó không bán lẻ."

Cô nhận hộp sữa. Lạnh. "Anh vào đi. Đứng ngoài hành lang lạnh lắm."

Anh vào. Cô không bật đèn lớn, chỉ để đèn đầu giường — ánh vàng ấm, đủ thấy mặt nhau nhưng không đủ sắc nét. Họ ngồi xuống, anh ở ghế cạnh bàn, cô ngồi lại trên giường, hộp sữa cầm trên tay nhưng chưa ai uống.

Im lặng một lúc. Tiếng gió ngoài cửa sổ.

"Em đứng ở cửa sổ lâu không?" anh hỏi.

Cô ngước nhìn anh. "Anh thấy à?"

"Phòng anh nhìn sang được." Anh nói không chớp mắt. "Anh không cố nhìn. Chỉ là thấy."

Lan không biết phải nói gì. Cô nhìn xuống hộp sữa.

"Anh," cô bắt đầu. Rồi dừng.

"Gì?" Giọng anh nhẹ. Không thúc, không chờ đợi căng thẳng. Chỉ là hỏi.

Cô nhìn lên. "Lúc nãy. Ở bàn ăn."

Anh không giả vờ không hiểu. "Ừ."

"Anh nhìn em..." Cô tìm từ. "Không giống bình thường."

Minh Khôi đặt hộp sữa xuống bàn. Anh không nhìn đi chỗ khác, không cúi đầu, không làm bất cứ thứ gì mà người ta làm khi muốn né. Anh chỉ ngồi thẳng lại và nhìn cô.

"Anh biết," anh nói.

Ba từ đó treo lơ lửng trong không khí lạnh mười bốn độ của phòng khách sạn Đà Lạt. Bên ngoài, sương dày hơn. Tiếng guitar từ nhà hàng lúc tối đã tắt từ lâu. Thành phố đang ngủ.

Lan giữ hộp sữa chặt hơn. Lạnh chạy từ ngón tay lên cổ tay.

"Anh biết là anh nhìn không giống bình thường," anh nói tiếp, giọng không đổi, "hay anh biết vì sao."

Cô không trả lời ngay. Không phải vì không có câu trả lời. Mà vì câu trả lời đang ở đó rõ ràng đến mức nói ra thành lời thì nó sẽ thành một thứ khác — không còn là điều cô chỉ biết một mình trong đêm khuya ở Đà Lạt nữa.

Ngoài cửa sổ, một chiếc xe máy chạy qua con đường dốc, tiếng động cơ nhỏ dần rồi mất hẳn trong sương.

"Cả hai," cô nói cuối cùng.

Minh Khôi thở ra — không hẳn là thở dài, nhưng như người vừa buông xuống thứ gì đó đã cầm lâu. Anh nhìn cô. Cô nhìn anh. Trong ánh đèn vàng đó, không ai nói thêm gì nữa — vì có những lúc im lặng không phải là né tránh, mà là cách người ta xác nhận với nhau rằng cả hai đang đứng ở cùng một chỗ, trước cùng một cánh cửa, và đêm nay chưa phải lúc mở nó ra.

Nhưng đêm nay họ đã nhìn thấy nó ở đó.

Và đó đã là đủ rồi.

Hết Chương 10

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 11
← TrướcTiếp →