🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Hà Nội đón Lan về bằng một buổi sáng tháng Chín ẩm ướt, mùi đất sau cơn mưa đêm qua còn vương trên từng viên gạch vỉa hè phố Tây Sơn. Cô đứng trước cánh cổng sắt màu xanh rêu của xưởng mộc, nhìn tấm biển nhỏ bằng đồng khắc chữ "Khôi & Đồng sự — Thiết kế nội thất" đã bắt đầu xỉn màu theo năm tháng. Mười phút nữa mới đến giờ họ hẹn. Cô đã đến sớm.

Không phải vì háo hức. Cô tự nhủ như vậy khi bước vào.

Bên trong, xưởng vẫn còn im lặng theo kiểu ban sáng sớm — cái im lặng đặc biệt chỉ có ở những nơi ban ngày sẽ ồn ào. Mùi gỗ thông và dầu bóng quyện với mùi cà phê ai đó đã pha từ trước. Ánh sáng lọt qua mái tôn nhựa phủ lên những tấm ván gỗ chưa thành hình, lên các bản vẽ kỹ thuật ghim dọc bức tường gạch trần phía đông.

"Cô Lan đến rồi à?"

Hùng — trợ lý của Khôi, người mà cô mới gặp lần đầu hôm qua khi đến ký biên bản ghi nhớ hợp tác — ngước nhìn từ sau màn hình máy tính. Anh chàng chừng hai mươi lăm tuổi, tóc tai gọn gàng theo kiểu nhân viên văn phòng lạc vào một xưởng thủ công.

"Sếp chưa ra à?" Lan hỏi, đặt túi xuống bàn làm việc phụ mà Khôi đã thu xếp cho cô từ hôm qua.

"Ra rồi chị ơi." Hùng chỉ về phía khu xưởng phía sau. "Đến từ lúc bảy giờ. Hôm nay sếp đến sớm hơn bình thường."

Lan không hỏi thêm. Cô mở laptop, lấy ra tập hồ sơ thiết kế mà mình đã chuẩn bị tối qua — bản phân tích vật liệu cho dự án cải tạo không gian ăn uống của chuỗi nhà hàng khách hàng Khôi giới thiệu. Đây là dự án đầu tiên họ làm cùng nhau theo đúng nghĩa: Lan phụ trách phần chọn vật liệu và màu sắc, Khôi chịu trách nhiệm kết cấu và thi công. Chuyên nghiệp. Rõ ràng. Đơn giản.

Họ đã ngầm đồng ý như vậy ngay từ buổi đầu tiên sau khi về lại Hà Nội.

Không nhắc đến Đà Lạt. Không nhắc đến buổi chiều dưới mưa bên hàng hiên quán cà phê cũ. Không nhắc đến cái khoảnh khắc Khôi nhìn cô theo một cách mà cô không biết phải gọi tên thế nào.

Tiếng bước chân trên sàn bê tông — đều, chắc, quen thuộc đến mức cô nhận ra trước khi ngẩng đầu.

"Đến sớm vậy." Khôi xuất hiện từ cửa kho phía sau, tay cầm một tờ bản vẽ kỹ thuật đã cuộn lại. Anh mặc áo sơ mi kẻ sọc màu xanh nhạt, tay áo xắn lên đến khuỷu — kiểu ăn mặc bình thường của người sẽ phải cúi xuống đo đạc và thử nghiệm cả ngày.

"Tôi vẫn hay đến sớm." Lan nhìn màn hình. "Hà Nội tắc đường buổi sáng, đi sớm cho chắc."

"Hợp lý." Khôi kéo ghế ngồi đối diện, trải bản vẽ ra bàn. "Tôi đã chỉnh lại mặt bằng theo góp ý của cô hôm qua. Xem thử."

Họ bắt đầu làm việc như vậy — bằng bản vẽ và con số, bằng câu hỏi kỹ thuật và câu trả lời kỹ thuật. Lan nghiêng đầu nhìn sơ đồ phân khu của tầng một, ngón tay lần theo đường kẻ mô phỏng vị trí quầy bar. Khôi giải thích về tải trọng của phần mái kính mà khách hàng muốn thêm vào — và khi nói, anh cúi người xuống gần hơn để chỉ vào điểm tiếp giáp giữa cột chịu lực và khung mái trên bản thiết kế.

Gần đủ để Lan nghe thấy hơi thở đều của anh.

Gần đủ để mùi gỗ và cà phê trên người anh lẫn vào không khí buổi sáng của xưởng.

"Điểm này cần gia cố thêm nếu dùng kính cường lực dày hơn mười hai ly," Khôi nói, giọng hoàn toàn bình thường. "Cô đang nghĩ đến loại vật liệu nào cho ốp tường khu vực này?"

Lan mất một giây. "Gỗ óc chó mỏng, phủ dầu thiên nhiên. Giữ ấm mà không nặng nề. Ánh đèn vàng chiều sẽ ra tốt."

"Cô đã có mẫu chưa?"

"Trong túi." Cô với tay lấy phong bì đựng mẫu vật liệu. Và trong lúc đó, Khôi chưa dịch người ra, vẫn còn cúi về phía trước nhìn bản vẽ — nên khi Lan ngẩng lên, hai người bỗng dưng chỉ cách nhau vài chục centimét.

Cả hai đều không nhúc nhích. Một giây.

Rồi Khôi thẳng người dậy, nhận phong bì từ tay cô. "Để xem."

Lan thở ra nhẹ nhàng, mắt quay về bản vẽ.

Phiên làm việc đầu tiên kết thúc lúc gần mười hai giờ trưa. Hùng đã biến mất từ lúc nào để đi ăn, chỉ để lại xưởng với hai người và tiếng quạt trần quay đều trên cao.

"Cô ăn trưa chưa?" Khôi hỏi, đang thu xếp bản vẽ.

"Chưa."

"Có quán bún bò bên kia đường, chủ quán là người Huế chính gốc. Ngon."

Đó không phải lời mời. Hay ít nhất — nghe có vẻ không phải. Chỉ là thông tin địa lý thuần túy của người đã làm việc ở con phố này đủ lâu để thuộc nằm lòng từng quán ăn ngon dở.

"Thôi được," Lan nói, đứng dậy. "Đề xuất hợp lý."

Quán bún bò nằm trong hẻm nhỏ, mái hiên thấp với mấy cái ghế nhựa kê sát tường. Bà chủ đon đả múc bún cho hai người rồi hỏi: "Hai cháu ăn thêm chả tôm không?" — theo kiểu hoàn toàn tự nhiên của người coi họ là một cặp đôi quen mặt.

Khôi không đính chính. Lan cũng không.

"Thêm cho tôi," Khôi nói.

Họ ăn trong tiếng xe máy qua lại ngoài đường, tiếng bà chủ quán mắng yêu đứa cháu trong bếp, tiếng gió thổi làm tấm bạt mái hiên phập phồng. Hà Nội tháng Chín vẫn còn oi, nhưng đã có mùi gì đó đang thay đổi trong không khí — cái mùi mơ hồ của một mùa sắp chuyển.

"Cô về ở đâu?" Khôi hỏi, không nhìn lên.

"Thuê nhà ở Đống Đa. Gần hồ Đống Đa."

"Bao xa so với đây?"

"Mười lăm phút xe máy. Không tắc."

Khôi gật đầu. Lại im lặng. Nhưng đây là kiểu im lặng khác với im lặng trong xưởng lúc nãy — bớt chuyên nghiệp hơn, bớt an toàn hơn.

"Anh ở đây bao lâu rồi?" Lan hỏi.

"Xưởng à? Sáu năm."

"Tự thuê hay mua?"

"Thuê." Khôi xé nhỏ một miếng chả tôm. "Có lúc định mua. Nhưng thôi."

"Sao thôi?"

Anh nhìn lên lần đầu tiên từ khi ngồi xuống bàn ăn. "Vì không biết sẽ ở đây bao lâu."

Lan không biết anh đang nói về xưởng, hay về Hà Nội, hay về điều gì khác. Và cô không hỏi thêm vì sợ câu trả lời sẽ rõ ràng hơn cô muốn nghe lúc này.

Ba buổi một tuần — thứ Hai, thứ Tư, thứ Sáu. Họ duy trì lịch làm việc đó như một thứ kỷ luật tự nguyện, như những đường kẻ vô hình vạch ra giới hạn của một không gian chỉ thuộc về công việc.

Nhưng Hùng ngày càng hay nhìn hai người với vẻ mặt của người biết điều gì đó mà không ai nói ra.

Vào buổi thứ Tư của tuần thứ hai, khi Khôi ra ngoài nghe điện thoại, Hùng đưa cà phê cho Lan và nói khẽ: "Chị biết không, lần trước sếp đến xưởng sớm nhất là hồi chạy deadline dự án khách sạn Nam Định. Hôm đó bảy giờ kém mười lăm. Tuần này ngày nào sếp cũng đến trước bảy rưỡi."

Lan nhìn Hùng.

Hùng nhìn lại với vẻ vô tội hoàn toàn.

"Cảm ơn thông tin," Lan nói cộc lốc, cúi xuống tập hồ sơ.

Nhưng cô nhớ câu đó cả buổi chiều. Và khi Khôi quay vào, kéo ghế ngồi gần để xem cô đang phác thảo phương án màu sắc cho khu vực quầy bar, Lan chú ý — lần này — rằng anh luôn giữ một khoảng cách nhất định. Không quá gần. Không quá xa. Như người đang cẩn thận canh chừng một thứ có thể đổ vỡ nếu không cẩn thận.

"Cô chọn tông nâu trầm?" Khôi hỏi, nhìn vào bản phác thảo.

"Nâu walnut kết hợp vàng đồng mờ. Đèn vàng ấm tầm 2700K." Lan chỉ vào từng ô màu. "Tôi muốn không gian có chiều sâu, không muốn trông như một cái quán bình thường."

"Hợp với gỗ óc chó cô chọn."

"Đúng."

Khôi cầm bút chì, gõ nhẹ lên bản phác thảo ở vị trí cột giữa. "Nhưng điểm này nếu dùng đồng thật sẽ ăn mòn. Cô nên dùng inox mạ đồng PVD, bền hơn và trông không khác."

"Anh có nhà cung cấp không?"

"Có. Tôi nhắn số cho cô."

Và thế là lại trở về bản vẽ, vật liệu, con số. Những cuộc trao đổi hoàn toàn hợp lý của hai người chuyên nghiệp đang làm chung một dự án.

Chỉ là đôi khi — khi Lan ngước lên vì tưởng nghe thấy tiếng mưa bắt đầu rơi ngoài mái tôn, hay khi ngón tay họ vô tình chạm nhau khi cùng chỉ vào một điểm trên bản vẽ — cả hai đều rất cẩn thận không để mắt gặp nhau quá lâu.

Ranh giới vẫn còn đó. Họ vẫn đang tuân thủ nó.

Nhưng mỗi ngày Khôi đến xưởng sớm hơn một chút. Và mỗi buổi sáng Lan thức dậy kiểm tra giờ, rồi quyết định — chỉ để cho chắc chắn, không phải vì lý do gì khác — xuất phát thêm mười phút sớm hơn hôm qua.

Bên ngoài cửa sổ xưởng, phố Tây Sơn bắt đầu ồn ào với tiếng xe cộ buổi chiều, tiếng rao hàng của người bán rong, tiếng còi xe từ xa vọng lại — tất cả những âm thanh bình thường của một ngày bình thường ở Hà Nội.

Bên trong, họ ngồi cách nhau chưa đến một sải tay, cùng nhìn vào một tờ bản vẽ, và không ai nói gì về khoảng cách đó — vì đó là phần thỏa thuận không được ghi vào hợp đồng nào.

Hết Chương 11

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 12
← TrướcTiếp →