Mưa đến không báo trước.
Buổi chiều còn nắng hanh khi Lan thu dọn bản vẽ cuối cùng, không khí vẫn còn giữ cái nóng oi ả của tháng Sáu Hà Nội — loại nóng ẩm, nặng nề, bám vào da thịt như lớp vải ướt. Rồi trong vòng mười lăm phút, bầu trời sập xuống. Mây đen ùn lên từ phía Tây Hồ, gió bắt đầu thốc qua khe cửa xưởng, và tiếng sấm đầu tiên vang lên xa xa như ai đó đẩy một tủ gỗ khổng lồ trên nền nhà.
Lan đứng ở cửa xưởng, nhìn ra con ngõ đã bắt đầu bóng loáng nước. Cơn mưa xuống thình lình và dữ dội theo đúng kiểu Hà Nội — không nửa vời, không từ tốn, cứ thế trút như thể bầu trời đang trả nợ.
"Đừng ra." Giọng Minh Khôi vang lên từ phía sau. "Chờ một lúc đi."
Cô không quay lại. "Tôi có việc tối nay."
"Việc gì cũng có thể chờ mưa tạnh." Tiếng anh đến gần hơn, rồi anh đứng cạnh cô, tay chống vào khung cửa, mắt nhìn ra ngoài. Mưa đang đổ xuống mái hiên tôn phía trước xưởng, tạo ra một bức rèm nước bạc trắng dày đặc. Tiếng gõ lên tôn như tiếng trống, rộn ràng và ồn ào và kỳ lạ là — không khó chịu. "Chị có ô không?"
Lan lặng im.
"Có nghĩa là không." Anh quay vào trong. "Ngồi đi. Tôi nấu gì ăn."
Bếp điện nằm ở góc xưởng, trên cái kệ gỗ tạp mà Lan đoán Khôi tự đóng — nhìn vào đường mộng là biết, không hoàn hảo nhưng chắc chắn, đúng kiểu anh. Cạnh đó là một hộp đựng mì tôm, vài gói gia vị lẻ, một cái nồi nhôm nhỏ đã ngả màu từ lâu.
"Xưởng mà có bếp." Lan kéo ghế ngồi xuống, nhìn anh đổ nước vào nồi.
"Hay làm muộn." Anh cắm phích điện, quay lại mở hộp mì. "Hồi trước còn có cả gạo. Bây giờ lười, mì tôm cho nhanh."
"Anh sống ở đây à?"
"Gần như vậy." Khôi không ngẩng đầu lên. "Nhà cách đây ba phút đi bộ. Nhưng nhiều hôm không về."
Lan nhìn quanh xưởng. Lúc ban ngày cô không để ý mấy, nhưng bây giờ trong ánh đèn vàng khi trời đã tối hẳn vì mưa, cái không gian này mang một màu sắc khác. Góc tường có những bản vẽ dán lên từng lớp — cái mới đè lên cái cũ, như lớp địa tầng. Một mô hình nhà bằng bìa cứng còn dở dang đặt trên bàn bên kia, tăm xỉa răng làm khung cột. Trên tường có một tờ lịch năm 2019 vẫn chưa gỡ xuống, một tấm bản đồ Hà Nội cũ ố vàng, và một bức ảnh nhỏ — cô không nhìn rõ là ảnh gì từ chỗ mình ngồi.
Mưa gõ lên mái tôn không ngớt. Rào rào. Rào rào. Giữa những tiếng gõ lớn là tiếng mưa chảy theo máng xối, âm thanh như tiếng thở đều.
Nồi nước sôi. Khôi bẻ vắt mì bỏ vào, tay kia xé túi gia vị. Mùi mì tôm chín — cái mùi không thể nhầm được, không phải mùi sang trọng cũng không phải mùi của bất kỳ nhà hàng nào — bắt đầu tỏa ra trong không gian nhỏ, hòa vào mùi gỗ, mùi sơn khô và mùi giấy vẽ. Lan nhận ra mình đói.
Anh đặt xuống trước mặt cô một cái bát nhựa còn bốc hơi. Không có đũa, chỉ có hai cái muỗng.
"Không có đũa à?"
"Hỏng hết rồi. Bẻ gãy hôm trước dùng làm tăm mô hình."
Lan cầm muỗng lên. "Anh có biết đũa không phải dùng để làm tăm không?"
"Biết. Nhưng chỉ có đũa." Anh kéo cái ghế đẩu gỗ ra ngồi đối diện cô, bát mì của mình đặt trên đùi vì không đủ chỗ trên bàn. "Ăn đi."
Họ ăn trong im lặng. Ngoài trời mưa vẫn lớn, tiếng gõ mái tôn lấp đầy những khoảng trống mà lẽ ra sẽ phải có tiếng người nói chuyện. Lan nhìn xuống bát mì, húp một muỗng nước, thấy cái vị mặn ngọt quen thuộc mà không hiểu sao lại khiến cô muốn cười.
"Gói Hảo Hảo tôm chua cay." Cô nói.
"Ừ. Loại khác không ngon."
"Anh vẫn thích loại này."
Khôi ngẩng đầu lên nhìn cô một giây, rồi nhìn xuống bát mì của mình. "Vẫn vậy."
Mưa bắt đầu nhỏ hơn một chút, không còn như thác nước mà trở thành tiếng mưa bình thường — rỉ rả, kiên nhẫn. Lan đã xong bát mì, đang ôm cái bát nhựa rỗng hai tay cho ấm, nhìn ra khoảng tối ngoài cửa xưởng. Nước vẫn chảy theo máng xối xuống nền ngõ, ánh đèn đường phản chiếu thành những vệt vàng loang loáng.
"Anh có kể tôi nghe về dự án đầu tiên không?" Cô hỏi, không biết tại sao mình hỏi. Có lẽ vì im lặng bây giờ đã thành cái gì đó khác — không phải im lặng ngại ngùng nữa mà là loại im lặng cần được lấp đầy bằng thứ gì đó thật.
Khôi để bát mì xuống đất, dựa lưng vào bàn. Một lúc anh không nói gì.
"Dự án đầu tiên làm một mình?"
"Ừ."
Anh nhìn lên trần xưởng. Bóng đèn sợi đốt vàng hoe chiếu lên những xà gỗ cũ, làm bóng người dài ra trên tường.
"Năm 2018. Một gia đình ở Ninh Bình — ngư dân, vùng ven biển Kim Sơn. Họ có cái nhà cũ sắp sập, ba đứa con, không có nhiều tiền." Khôi nói chậm, không phải kiểu người kể chuyện cho người khác nghe mà như người đang tự nhớ lại cho mình. "Họ biết tôi qua một người quen. Đến gặp tôi ở cái quán cà phê nhỏ, mang theo một tờ giấy vẽ tay — người chồng tự vẽ, cái nhà ông ấy muốn. Vuông vức, đơn giản, có chỗ để lưới và có chỗ cho ba đứa con học bài buổi tối."
Lan không nói gì. Cô chỉ lắng nghe, và trong tiếng mưa bên ngoài, giọng anh có một cái gì đó rất lạ — không phải giọng của người đang trình bày hay thuyết phục. Chỉ là kể.
"Tôi tính toán lại thì biết ngân sách không đủ. Nếu làm đúng kỹ thuật, đúng vật liệu, thì tôi lỗ khoảng mười mấy triệu." Anh khẽ cười, không phải kiểu cười vui mà kiểu cười của người nhớ lại quyết định mình đã đưa ra và không hối hận. "Tôi làm. Xuống Ninh Bình ba lần. Lần cuối ở lại cả tuần để giám sát thi công. Mùa hè, nóng không chịu được, muỗi nhiều kinh khủng, ngủ trên tấm ván ở công trình."
"Tại sao?"
Anh im một lúc. "Vì người chồng đó đưa cái tờ giấy vẽ tay cho tôi và nói: 'Em ơi, anh chỉ muốn ba đứa con anh có chỗ ngồi học bài mà không sợ dột.' Anh ấy nói câu đó mà mắt nhìn chỗ khác vì ngại." Giọng Khôi trở nên nhỏ hơn. "Tôi không thể làm cho ra cái nhà tệ hơn cái tờ giấy người ta đưa mình."
Mưa bên ngoài rỉ rả. Lan nhìn bàn tay mình đang ôm cái bát nhựa rỗng, nhận ra ngón tay mình đang siết nhẹ.
"Công trình đó anh tự hào nhất à?"
"Ừ." Không do dự. "Không phải vì đẹp — nó đơn giản thôi. Nhưng vì lần đó tôi biết mình làm kiến trúc để làm gì."
Lan đặt cái bát xuống bàn. Cô nhìn anh — thực sự nhìn, không phải cái kiểu nhìn xã giao hay nhìn để đánh giá mà nhìn theo cách cô ít khi cho phép mình nhìn một người. Minh Khôi ba mươi mốt tuổi, tóc hơi dài hơn hồi cô còn biết anh, có những nếp nhăn mới ở đuôi mắt mà chỉ hiện ra khi anh cúi đầu xuống như lúc này. Bàn tay anh trên đầu gối — bàn tay làm kiến trúc sư, có vết bút chì chưa rửa hết ở bên cạnh ngón trỏ.
Anh không thay đổi.
Cô nhận ra điều đó với một sự rõ ràng gần như vật lý, như nhận ra một cái gì đó đã luôn ở đó mà mình cứ tìm ở chỗ khác. Năm năm. Cô đi qua năm năm, thay đổi mọi thứ — thành phố sống, công việc, cách nói chuyện, thậm chí cách cô nghĩ về những thứ mình muốn. Và người đàn ông này vẫn còn ngồi trong cái xưởng cũ với bóng đèn vàng và mì tôm Hảo Hảo, vẫn còn tự hào nhất về căn nhà mình làm không công cho người ngư dân không quen biết.
Đó là điều cô đã không dám nghĩ đến trong năm năm qua.
Không phải vì cô quên. Mà vì cô biết — nếu nhớ, nếu thực sự nhớ — thì mọi quyết định cô đưa ra sẽ trở nên khó hơn.
"Chị đang nghĩ gì?" Anh hỏi.
Lan lắc đầu. "Không có gì."
Ngoài kia, mưa bắt đầu nhỏ hẳn. Tiếng gõ trên mái tôn thưa ra dần, rồi chỉ còn tiếng nhỏ giọt từ máng xối xuống vũng nước bên dưới — tích, tích, tích — kiên nhẫn và đều đặn như đồng hồ.
Lan đứng dậy, lấy cái túi xách của mình.
"Tôi về được rồi."
Khôi cũng đứng lên. "Để tôi gọi xe cho."
"Không cần." Cô đã quay lưng về phía anh, nhìn ra con ngõ bây giờ đã tạnh mưa nhưng vẫn còn ướt, mặt đường phản chiếu ánh đèn vàng cam của đèn đường Hà Nội cũ. Không khí sau mưa mát hơn hẳn, mang theo mùi đất ướt và mùi lá cây vừa được rửa sạch — cái mùi mà cô không tìm thấy ở bất kỳ thành phố nào khác trong năm năm qua.
Cô sợ.
Không phải sợ anh. Không phải sợ chuyện gì sẽ xảy ra. Cô sợ chính xác điều đó — rằng anh không thay đổi, rằng cái phần cô nhớ là thật, rằng sau năm năm và mọi khoảng cách, điều cô cần vẫn là điều cô đã bỏ lại —
"Cảm ơn mì tôm." Giọng cô nghe bình thường hơn cô nghĩ mình có thể nói được lúc này.
"Chị về cẩn thận." Giọng Khôi từ phía sau cô, không đến gần hơn. Như thể anh hiểu có những khoảng cách không nên vượt qua khi người ta chưa sẵn sàng.
Lan bước ra khỏi cửa xưởng, vào con ngõ tối ướt. Phía sau cô, ánh đèn vàng của xưởng vẫn hắt ra, dài trên mặt đất.
Cô không ngoái đầu lại, nhưng cô biết —
Đó mới là điều đáng sợ nhất.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 13 →