🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tin nhắn nhóm nổ ra lúc mười một giờ đêm thứ Tư — đúng lúc Lan đang ngồi trước màn hình máy tính, cố soát lần cuối bản báo cáo tài chính quý hai mà mắt đã mờ dần vì mệt.

"Thứ Sáu đi Đà Lạt không? Xe khách 9 giờ tối, về Chủ Nhật trưa. Book rồi, thiếu mày với thằng Khôi là đủ."

Tin của Bảo — Nguyễn Hoàng Bảo, đứa bạn học cấp ba mà Lan đã thử quên đi suốt năm năm ở nước ngoài nhưng không quên được, vì hắn cứ ba tháng lại nhắn hỏi "mày sống không?" rồi biến mất không chờ trả lời. Lan nhìn tin nhắn, nhìn màn hình máy tính, rồi nhìn lại tin nhắn.

Cô gõ: "Tao còn việc."

Bảo trả lời trong vòng chín giây: "Mày về nước hai tháng rồi. Mày CÒN VIỆC gì nữa đây?"

Bên dưới, ba dấu chấm lăn tròn — Bảo đang gõ thêm.

"Khôi nó cũng đi rồi. Mày mà không đi thì tao ghép mày ngồi kế thằng Tiến suốt ba tiếng trên xe."

Lan tắt máy tính. Đặt điện thoại xuống bàn. Nhìn lên trần nhà, nơi cái quạt cũ của phòng khách vẫn quay đều tạo ra tiếng vo ve thấp quen thuộc từ hồi cô còn học lớp mười. Tiếng đó — không phải tiếng máy lạnh lạnh lẽo của căn hộ ở Vancouver — tiếng đó mới thật sự là tiếng nhà.

Cô nhặt điện thoại lên, gõ: "Được rồi."

Thứ Sáu. Bến xe Miền Đông.

Mùi dầu diesel hòa với mùi bánh mì thịt ai đó đang ăn gần đó, hòa với mùi khói xe và nước hoa rẻ tiền bán ở quầy tạp hóa góc bến. Lan kéo va li nhỏ đứng chờ, nhìn dòng người qua lại. Đã mười giờ đêm rưỡi mà bến xe vẫn ồn ào như một cái chợ chưa tan.

"Mày đến trước tao mười lăm phút mà mặt buồn như đưa đám." Bảo xuất hiện từ phía cổng, tóc bù xù, áo thun kẻ sọc, vai đeo ba lô to như đi leo núi một tháng. Phía sau hắn là Linh — Trần Ngọc Linh, bạn thân nhất của Lan từ hồi lớp chín — và thêm hai người nữa mà Lan vẫn chưa kịp nhận ra mặt trong ánh đèn vàng vọt của bến xe.

Rồi cô nhìn thấy Khôi.

Anh đứng hơi tách ra khỏi nhóm, đang nhìn điện thoại. Áo sơ mi xanh đậm bỏ ngoài quần, dáng đứng thẳng, một tay cầm túi vải nhỏ. Không có va li. Lan tự hỏi không biết anh định đi ba ngày với bằng ấy đồ đạc hay không — rồi nhớ ra rằng Khôi ngày xưa đi cắm trại ba ngày cũng chỉ cần một chiếc ba lô con.

Anh nhìn lên đúng lúc cô nhìn sang. Không cười, chỉ gật đầu — kiểu gật đầu ngắn, gọn, như cách anh vẫn hay làm từ hồi còn đi học. Mày đến rồi đấy. Không cần nói thành lời.

Lan gật lại, rồi quay sang nghe Bảo đang thuyết trình về chỗ ngủ ở Đà Lạt.

Chín giờ mười lăm, xe chuyển bánh.

Xe khách giường nằm — loại hai tầng, màn che nửa trong nửa ngoài. Bảo và thằng Tiến nằm tầng trên, Linh và người bạn tên Phương nằm gần cửa ra vào. Lan được ghép vào chỗ nằm tầng dưới, cạnh cửa sổ. Khôi — không biết do tình cờ hay do Bảo sắp xếp với dụng ý gì đó — nằm chỗ sát bên.

Chỉ có một khoảng hành lang hẹp giữa hai chỗ nằm. Đủ hẹp để nghe tiếng thở của người kia.

Phố Sài Gòn trôi qua ngoài cửa kính. Đèn đường vàng rực, biển hiệu quảng cáo nhấp nháy, xe máy vẫn còn rất đông dù đã gần mười giờ đêm. Đây là thứ mà suốt năm năm ở Vancouver Lan không tìm được ở đâu — cái nhịp sống không bao giờ thực sự ngủ yên, cái âm thanh của một thành phố luôn còn một tầng hoạt động dưới bề mặt.

Linh ngủ trước tiên. Rồi Phương. Rồi tiếng thở đều từ tầng trên cho biết Bảo và Tiến cũng đã chìm vào giấc.

Lan nằm, nhìn lên mui xe, nghe tiếng động cơ rù rù đều đều bên dưới. Xe qua một đoạn đường xấu, rung nhẹ. Bên ngoài, ánh đèn đường thưa dần — họ đã ra khỏi thành phố.

Cô nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ.

Và thấy Khôi cũng đang nhìn ra ngoài.

Anh nằm ngửa, đầu hơi xoay về phía cửa kính. Màn che kéo hờ, ánh đèn xa lộ chạy qua mặt anh từng vệt ngắn — sáng, tối, sáng, tối — như một bộ phim câm. Mắt anh mở. Anh thức.

Lan không nói gì.

Khôi cũng không.

Bên ngoài cửa kính, Quốc lộ 20 bắt đầu uốn lượn. Bóng tối dày hơn khi rừng thông hai bên đường dần hiện ra — chưa nhìn rõ nhưng Lan biết chúng ở đó vì không khí trong xe, dù đang bật điều hòa, cũng như đổi khác một chút. Mát hơn. Nhẹ hơn.

Xe qua một khúc cua, ánh đèn pha quét qua và Lan bắt gặp gương mặt Khôi trong một thoáng sáng: anh đang nhìn ra ngoài, ánh mắt không hẳn là buồn, không hẳn là vui, chỉ là đang nhìn. Đang ở đó, trong cái khoảnh khắc đó, không bị kéo đi đâu hết.

Cô nhớ ra rằng mình đã từng thích điều này ở anh — khả năng chỉ đơn giản là hiện diện. Không điện thoại, không kế hoạch, không lo lắng về điều gì đó ở tương lai. Trong khi cô luôn có một phần tâm trí đang chạy song song một danh sách những thứ chưa làm, anh có thể ngồi yên trong một khoảnh khắc và để khoảnh khắc đó là đủ.

Năm năm ở nước ngoài, Lan đã học được nhiều thứ. Nhưng điều đó — cô vẫn chưa học được.

Một tiếng. Rồi thêm một tiếng nữa.

Không ai nói gì. Không cần.

Đôi lần xe giảm tốc vì đường dốc, tiếng phanh khẽ rít, và Lan bám nhẹ vào cạnh giường. Đôi lần ánh đèn xe ngược chiều chói vào cửa kính và cô nhắm mắt lại. Khi mở mắt, Khôi vẫn thức. Vẫn nhìn ra ngoài.

Lần thứ tư hoặc thứ năm gì đó, Lan chú ý thấy anh đã không còn nhìn thẳng ra ngoài nữa — anh đang nhìn vào cái phản chiếu trên kính. Cái bóng mờ của xe, của ghế, và — cô chợt nhận ra — của cô.

Cô không nhìn đi.

Anh cũng không.

Trong mặt kính tối lờ mờ đó, họ nhìn nhau qua lớp phản chiếu — không trực tiếp, không rõ ràng, chỉ là hai bóng người trong xe khách đêm trên đường lên Đà Lạt. Và Lan nghĩ: Lạ thật. Với người khác, im lặng kiểu này sẽ làm mình bứt rứt. Sẽ cần phải nói điều gì đó để lấp đầy. Nhưng với anh thì không.

Với anh, im lặng không bao giờ là khoảng trống cần điền vào. Nó chỉ là — im lặng. Đầy đủ trong chính nó.

Cô đã từng biết điều này. Cô đã quên. Hay đúng hơn là cô đã cố quên, vì nhớ thì đau hơn.

Gần nửa đêm, xe bắt đầu leo dốc thật sự. Hơi lạnh từ cửa kính thấm vào. Lan kéo tấm chăn mỏng của xe lên, cuộn người lại một chút.

"Lạnh không?"

Giọng Khôi — thấp, khẽ, như không muốn làm thức những người đang ngủ. Đây là câu đầu tiên anh nói suốt gần hai tiếng đồng hồ.

Lan nghĩ một chút trước khi trả lời, cũng thấp, cũng khẽ: "Có một chút. Bình thường."

Khôi không nói thêm. Nhưng một lúc sau, cô nghe tiếng sột soạt — anh đang lấy gì đó từ túi. Rồi một tấm khăn mỏng đặt vào tay cô, qua khoảng hành lang hẹp giữa hai chỗ nằm.

"Tao hay bị lạnh trên xe. Mang theo."

Lan nhìn tấm khăn. Vải mềm, màu xanh bạc hà, gấp gọn. Không xa lạ — cô biết loại khăn này, loại mà người ta hay mang theo khi đi du lịch bụi, gọn nhẹ mà đa năng.

"Cảm ơn," cô nói.

"Ừ."

Rồi lại im lặng. Nhưng lần này, trong tay Lan có tấm khăn mỏng ấm hơi tay người vừa đặt vào — và ngoài cửa kính, những ngọn thông đầu tiên của Đà Lạt bắt đầu hiện ra trong màn đêm như những mũi tên đen chỉ thẳng lên trời.

Cô nhắm mắt. Không ngủ ngay, chỉ lắng nghe tiếng động cơ, tiếng gió, tiếng thở nhẹ của những người bạn đang ngủ chung xe — và nhận ra rằng đây là lần đầu tiên từ khi về nước, cô không nghĩ đến việc phải làm ngày mai.

Chỉ là bây giờ. Chỉ là cái xe này, con đường này, hơi lạnh này.

Và người nằm bên cạnh, cũng đang thức, cũng đang nhìn ra ngoài — hoặc có thể đã nhắm mắt, cô không biết và không cần kiểm tra.

Đủ rồi. Kỳ lạ là như vậy mà lại đủ.

Hết Chương 7

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 8
← TrướcTiếp →