🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Bảy giờ sáng, Lan đã ngồi trước màn hình laptop với ly cà phê sữa đá còn nguyên chưa uống, hơi nước bốc lên mỏng manh rồi tan vào không khí phòng ngủ nhà mẹ. Bên ngoài cửa sổ, tiếng xe máy réo trên phố Hàng Bông đã dày đặc từ lúc nào, xen lẫn tiếng rao hàng của bà cụ bán xôi đầu ngõ — "Xôi đây, xôi nóng đây" — một âm thanh mà năm năm ở Frankfurt cô chưa một lần nghe lại trong thực tế, chỉ nghe trong những giấc mơ nửa thật nửa ảo của kẻ xa nhà.

Màn hình hiển thị 06:59 theo giờ Frankfurt. Cuộc họp với sếp và hai đồng nghiệp team marketing bắt đầu đúng bảy giờ sáng bên đó — tức là một giờ chiều ở Hà Nội. Nhưng Lan đã mở máy từ sáng sớm, không phải vì siêng năng, mà vì cô không ngủ được.

Đêm qua cô nằm nhìn trần nhà và nghĩ về cuộc gọi của Hương.

"Lan ơi, tao có một mối muốn giới thiệu cho mày. Chị ấy đang tìm người tư vấn chiến lược thương hiệu cho chuỗi spa của chị, muốn mở rộng ra thị trường nước ngoài. Mày học xong MBA bên Đức, lại đang muốn làm freelance thì hợp quá còn gì."

"Khách hàng tên gì?"

"Chị Quỳnh Anh. Chị ấy cũng đang cải tạo lại một căn hộ ở phố cổ, mà thú thật là tao không nhớ địa chỉ chính xác. Chị hẹn mình gặp ở xưởng của thằng Khôi — mày biết không, thằng bạn hồi đại học, nó có xưởng thiết kế ở Hàng Buồm. Chị ấy đang muốn thuê xưởng đó để trao đổi về bản vẽ."

Lan nhớ mình đã im lặng một khoảng dài đủ để Hương hỏi "Mày nghe không đấy?"

"Nghe. Được, tao đi."

Cô đã nói vậy một cách tự nhiên, như thể tên Khôi không làm tim cô bỏ một nhịp.

Cuộc họp với Frankfurt kết thúc lúc hai giờ mười lăm phút. Lan gập máy, nhìn cái ly cà phê giờ đã tan đá, nước đọng thành vũng dưới đáy cốc thủy tinh. Cô uống một ngụm — lạnh, nhạt, đắng theo kiểu bị pha loãng. Đúng như tâm trạng.

Công việc từ xa với công ty Đức không có gì phức tạp về chuyên môn, nhưng múi giờ lệch nhau tạo ra một thứ cảm giác kỳ lạ — như thể cô sống trong hai thực tại song song. Buổi sáng của cô là buổi chiều của họ. Khi cô ăn phở buổi trưa thì Berlin đang chuẩn bị tan sở. Khi cô đi ngủ thì Frankfurt còn đang họp tổng kết tuần.

Và ở giữa hai múi giờ đó, Hà Nội tồn tại như một câu hỏi mà cô chưa có câu trả lời.

Lan mở tab tìm kiếm, gõ "công ty tư vấn thương hiệu Hà Nội tuyển dụng". Danh sách hiện ra, cô lướt qua với ánh mắt của người chưa quyết tâm. Về hẳn, hay chỉ về tạm? Làm thuê, hay tự lập? Câu hỏi nào cũng dẫn đến câu hỏi khác, và câu hỏi nào cũng có bóng dáng của một điều mà cô chưa dám đặt tên.

Xưởng của Khôi nằm trong một ngõ nhỏ trên phố Hàng Buồm, sau cánh cổng gỗ cũ sơn màu xanh rêu bong tróc. Lan đến trước năm phút, đứng ngoài cổng nghe tiếng đục đẽo vọng ra từ bên trong — đều đặn, khoan thai, như nhịp thở của người đang hoàn toàn tập trung.

Cô đẩy cổng vào.

Bên trong, mùi gỗ tươi và sơn dầu quyện với mùi ẩm của đất nền cũ — cái mùi đặc trưng của những ngôi nhà phố cổ Hà Nội, nơi thời gian đọng lại trong từng lớp vữa. Ánh sáng lọt qua mái tôn sáng bóng ở góc xưởng, đổ xuống những tấm bản vẽ trải trên bàn gỗ lớn. Dọc tường là các mô hình nhà thu nhỏ bằng bìa carton và nhựa trong, xếp ngăn nắp trên kệ kim loại.

Khôi đứng nghiêng người bên bàn vẽ, tay cầm bút chì, mắt nhìn xuống bản vẽ. Anh chưa thấy cô.

Lan nhìn anh trong khoảnh khắc đó — cái dáng đứng quen thuộc đến mức kỳ lạ, đôi vai hơi gù về phía trước theo thói quen của người hay ngồi vẽ. Anh mặc áo sơ mi trắng kéo tay lên đến khuỷu, vệt bút chì xanh dính ở mu bàn tay trái.

"Khôi."

Anh ngẩng đầu. Một giây, hai giây — cái nhìn của anh vẫn còn đang ở đâu đó trong bản thiết kế rồi mới hoàn toàn trở về.

"Lan." Anh đặt bút xuống, giọng bằng phẳng. "Đến rồi à. Chị Quỳnh Anh chưa thấy nhắn."

"Mình đến sớm." Cô nhìn quanh xưởng, cố làm ra vẻ tự nhiên. "Dự án phố cổ hả?"

"Nhà số 47 Hàng Đào. Chủ muốn giữ mặt tiền gốc nhưng cải tạo toàn bộ bên trong." Anh lại nhìn xuống bản vẽ. "Phức tạp."

"Nghe hay đấy."

"Ừ."

Cả xưởng im lặng. Tiếng đục đẽo từ góc bên kia vọng lại — hóa ra có một người thợ đang làm việc sau tấm vách ngăn bằng gỗ ghép. Mùi mùn cưa bay lên, hăng và sạch.

Lan bước lại gần bàn, nhìn xuống bản vẽ. "Mình xem được không?"

Anh không nói gì, chỉ hơi dịch sang một bên. Cô hiểu đó là đồng ý.

Bản vẽ phối cảnh cho thấy một không gian hẹp và dài — đặc trưng của nhà ống Hà Nội — được phân chia bằng các vách trượt bằng kính mờ. Ánh sáng tự nhiên được dẫn vào từ giếng trời ở giữa nhà. Lan nhận ra ngay cái logic của thiết kế: không thay đổi cấu trúc chịu lực, nhưng mở rộng cảm giác không gian bằng cách kiểm soát ánh sáng.

"Cái giếng trời này," cô nói, "nếu để thông hoàn toàn thì tiếng ồn từ tầng dưới lên sẽ rất lớn. Nhà phố cổ, tiếng xe ngoài đường lại thêm tiếng sinh hoạt nội thất—"

"Tầng hai và ba dùng kính chống ồn, có lớp khí cách âm." Giọng anh vẫn đều. "Đã tính."

"À." Lan đứng thẳng dậy. "Ừ. Xin lỗi, mình không có chuyên môn về này."

"Không sao." Một khoảng lặng. "Nhận xét không tệ."

Cô không biết "không tệ" trong ngữ cảnh này có nghĩa là gì. Với Khôi năm xưa, đó là cách anh khen. Với người đàn ông đứng bên bàn vẽ lúc này, có lẽ chỉ đơn thuần là nhận xét thực tế.

Chị Quỳnh Anh đến lúc ba giờ kém mười, mang theo một trợ lý và một tập hồ sơ dày. Người phụ nữ ngoài bốn mươi, dáng nhanh nhẹn, đeo kính gọng mảnh, nói chuyện vừa nhanh vừa rõ ràng theo kiểu người quen đưa ra quyết định.

Họ ngồi quanh chiếc bàn gỗ dài ở giữa xưởng — chị Quỳnh Anh ở đầu bàn, trợ lý bên cạnh, Khôi đối diện với Lan.

Đây là lần đầu tiên họ ngồi cùng bàn với tư cách chuyên nghiệp. Lan nhận ra mình đang giữ lưng thẳng hơn mức cần thiết.

"Chị muốn căn hộ này vừa là nơi ở riêng tư, vừa có thể tiếp khách theo phong cách tiệc nhỏ," chị Quỳnh Anh nói, mở hồ sơ ra. "Về thương hiệu cho chuỗi spa, chị muốn định vị ở phân khúc cao cấp nhưng không quá Tây — giữ nét Á Đông, cụ thể là văn hóa dưỡng sinh Việt. Chị nghe Hương nói em có kinh nghiệm làm bên châu Âu?"

"Dạ." Lan mở máy tính bảng. "Em vừa kết thúc hợp đồng với một công ty Đức chuyên về thương hiệu cho thị trường Đông Nam Á. Bên đó em phụ trách phần nghiên cứu người tiêu dùng và xây dựng ngôn ngữ thương hiệu. Em nghĩ kinh nghiệm đó có thể ứng dụng được cho hướng mà chị muốn — thực ra cái khó không phải là làm cho sản phẩm Việt trông "sang", mà là làm cho nó trông đúng với bản thân nó mà vẫn sang."

Chị Quỳnh Anh nhìn cô một giây, rồi gật đầu chậm rãi. "Em nói đúng điểm chị đang vướng."

Lan cảm thấy sự tự tin quay trở lại, như người vừa tìm được chỗ đặt chân vững. Cô bắt đầu trình bày — về chiến lược định vị, về ngôn ngữ hình ảnh, về cách kể câu chuyện thương hiệu không đánh mất gốc rễ.

Trong lúc đó, Khôi trải bản vẽ ra, giải thích từng khu vực của căn hộ với giọng ngắn gọn, chắc chắn. Đôi lúc anh dùng bút chì gõ nhẹ lên bản vẽ để nhấn mạnh — tiếng gõ khẽ, đều, có nhịp.

Lan không nhìn anh. Nhưng cô nghe thấy.

Có một khoảnh khắc chị Quỳnh Anh hỏi về không gian tiếp khách, và cả Khôi lẫn Lan đều bắt đầu trả lời cùng lúc — anh về thiết kế âm học và ánh sáng, cô về trải nghiệm cảm giác của khách từ góc thương hiệu. Họ dừng lại, nhìn nhau một cái nhìn cực ngắn rồi đồng thời quay đi.

"Anh nói trước đi," Lan nói.

"Em nói đi," Khôi nói cùng lúc.

Một giây im lặng kỳ cục. Chị Quỳnh Anh mỉm cười, không nói gì.

Lan cảm thấy mặt mình nóng lên một chút — hy vọng không ai thấy dưới ánh đèn vàng của xưởng.

Cuộc họp kết thúc lúc gần năm giờ. Tiếng xe máy bên ngoài đã chuyển sang âm lượng giờ tan tầm — dày hơn, gấp hơn, tiếng còi xe chen vào như phản xạ của cả thành phố đang muốn về nhà.

Chị Quỳnh Anh và trợ lý ra về trước. Lan đang xếp máy tính bảng vào túi, Khôi đứng thu dọn bản vẽ.

"Em trình bày tốt," anh nói, không ngẩng đầu.

Cô không biết phải nói gì, nên chỉ nói: "Anh cũng vậy."

Khoảng lặng dài hơn lần này.

"Anh định làm xong dự án này lúc nào?" Cô hỏi, chỉ để nói gì đó.

"Hai tháng. Nếu không có gì phát sinh." Anh xếp các ống bản vẽ vào giá, tiếng nhựa va chạm khô khan. "Còn em? Ở lại hay về Đức?"

Câu hỏi đơn giản nhưng Lan mất một lúc mới trả lời được.

"Chưa biết."

Anh gật đầu, như thể đó là câu trả lời hoàn toàn đủ, hoàn toàn không cần giải thích thêm. Điều đó làm cô vừa nhẹ nhõm vừa, theo một cách nào đó, hơi buồn.

Cô kéo khóa túi, đứng dậy. "Thôi anh làm tiếp đi. Em về."

"Đi cẩn thận."

Lan bước ra cửa xưởng, qua cổng gỗ xanh rêu, ra lại phố Hàng Buồm đang ồn ào và thở dài mùi khói xe lẫn mùi chả cá từ quán cuối phố. Cô đứng một lúc, nhìn dòng xe chảy qua, không vội vàng bước xuống lòng đường.

Trong túi áo, điện thoại rung — một email từ Frankfurt, chủ đề "Follow-up từ cuộc họp chiều nay."

Cô chưa mở.

Thay vào đó, cô nhìn trở lại cánh cổng xanh rêu đã đóng lại sau lưng mình, và tự hỏi tại sao cô lại biết rõ thế này: rằng hai tháng nữa khi dự án Hàng Đào hoàn thành, cô sẽ tìm cách ghé qua xem nó trông như thế nào —

dù lý do cô đưa ra cho bản thân sẽ là vì tò mò về kiến trúc.

Hết Chương 6

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 7
← TrướcTiếp →