Mùi canh chua bay sang từ buổi chiều, khi nắng còn chưa tắt hẳn.
Lan đang ngồi trong phòng thay quần áo thì nghe tiếng mẹ Khôi gọi vọng qua hàng rào chè tàu: "Chị Hoa ơi, tối nay mang cả nhà sang ăn cơm nha, bên này nấu nhiều quá ăn không hết!" Giọng bà Năm to và ấm, cái kiểu gọi không chờ trả lời, chỉ cần biết đối phương đã nghe. Năm năm rồi cái giọng ấy vẫn vậy, như thể thời gian trôi qua bên ngoài hàng rào mà không lọt vào được khoảng sân gạch đỏ giữa hai nhà.
Lan vuốt lại tà áo, nhìn ra cửa sổ. Nắng chiều kéo bóng hàng xoài dài trên mảnh sân đất nung, mấy con chim sẻ đánh nhau trên mái hiên rồi vỡ đàn. Cô biết mình không có lý do gì để từ chối. Cũng không có lý do gì để muốn đi. Nhưng chân vẫn bước.
Mâm cơm bày ra trên bộ bàn gỗ cũ mà cô đã ngồi vào cả trăm lần hồi nhỏ. Cái ghế góc gần cửa sổ vẫn lung lay một chân từ dạo cô còn học lớp bảy, chưa ai chịu sửa. Đèn chùm thắp sáng vàng ươm, hắt xuống mâm cơm đầy ắp: canh chua cá lóc bốc khói nghi ngút, đĩa rau muống xào tỏi xanh mướt, tô thịt kho tàu màu cánh gián bóng loáng, dĩa bánh xèo còn giòn rộm từ chảo ra.
"Ngồi vào đi, ngồi vào đi, đừng khách sáo!" Bà Năm vừa nói vừa gắp thêm cá cho bố Lan. "Anh Tám ăn cá lóc nghen, bên này con Út câu được hồi sáng, tươi lắm."
Họ ngồi xuống theo một thứ tự không ai sắp đặt mà ai cũng biết. Bố Lan và bố Khôi ngồi đầu bàn, hai ông bắt đầu câu chuyện về vụ lúa năm nay. Mẹ Lan và bà Năm ngồi cạnh nhau, giọng hai bà đan vào nhau tíu tít. Thằng em trai Khôi — thằng Huy mười tám tuổi, giờ đã cao hơn đầu Lan — chen vào giữa, cái điện thoại vẫn cầm trên tay dù bà Năm đã liếc ba lần.
Và Lan ngồi cạnh Khôi.
Không phải cố tình. Chỗ còn lại chỉ có vậy.
Cô kéo ghế ra, ngồi xuống, mắt nhìn vào tô canh chua. Khói mỏng bốc lên cuộn vào không khí ẩm của buổi tối tháng sáu. Mùi me chua quyện với mùi cà chua chín, thoáng thêm mùi ngò gai cắt nhỏ ai đó mới rải lên trên. Cái mùi ấy Lan nhớ rõ hơn bất kỳ thứ gì — hơn cả mùi phòng mình, hơn cả mùi tóc mẹ. Năm năm ở nước ngoài, những buổi tối một mình trong căn bếp nhỏ tự nấu ăn, cô hay vô tình nhắm mắt lại và cố nhớ chính xác cái mùi này, nhưng lần nào cũng chỉ chộp được một phần.
"Ăn đi con." Bà Năm gọi từ đầu bàn kia.
Lan cầm đũa lên.
Bữa ăn rộn ràng. Tiếng nói chuyện chồng lên nhau, tiếng cười, tiếng đũa gõ vào chén, tiếng thằng Huy giải thích gì đó về điện thoại mới cho ông bố đang nghe với vẻ mặt không hiểu nhưng gật gù. Bà Năm hỏi Lan về bên kia có lạnh không, ăn có quen không, người ta có kỳ thị không. Mẹ Lan ngồi cạnh xen vào: "Nó quen hết rồi bà Năm ơi, nhưng mà về đây ăn cơm nhà vẫn ngon hơn." Rồi hai bà lại cười.
Khôi không nói gì nhiều. Cô nhận ra điều đó mà không nhìn về phía anh.
Anh ăn chậm, gắp từng miếng một cách gọn ghẽ. Thỉnh thoảng rót thêm canh vào chén bố. Thỉnh thoảng đẩy dĩa bánh xèo lên để mẹ lấy dễ hơn. Những cử chỉ nhỏ, không ồn ào, không cần ai để ý — nhưng Lan để ý.
Cô tự hỏi anh có để ý mình để ý anh không.
Rồi đĩa rau muống xào đặt ở giữa bàn, hơi xa về phía Lan. Cô vươn tay ra lấy — đúng lúc đó bàn tay Khôi cũng chuyền đĩa về phía cô, không nói gì, như thể anh đã thấy cô định lấy từ trước.
Ngón tay họ chạm nhau trên thành đĩa.
Một giây.
Chưa đầy một giây.
Cả hai rút tay cùng lúc, theo cùng một nhịp, như cùng bị điện giật nhẹ. Đĩa rau muống clattersẽ nhẹ trên mặt bàn. Không ai nhìn sang — bàn ăn đang ồn quá, không ai để ý đến một tiếng động nhỏ giữa hàng chục tiếng động khác.
"Cảm ơn," Lan nói nhỏ, không nhìn anh.
"Ừ," Khôi đáp, cũng không nhìn cô.
Cô gắp rau muống vào chén, nhai, nuốt, không biết rau muống xào tỏi buổi tối nay vị như thế nào.
Sau bữa ăn, bố mẹ hai bên ngồi lại uống trà, câu chuyện kéo dài theo kiểu người lớn không có gì để vội. Thằng Huy biến đi đâu từ lúc mọi người còn chưa đứng dậy. Lan thu mấy cái chén gần mình, mang ra bếp. Bà Năm nói vọng theo: "Để đó bà rửa sau con ơi." Nhưng Lan đã ra ngoài.
Bếp nhà bà Năm vẫn để bể nước ngoài sân, cạnh gốc khế già. Cái bể xây gạch, quét vôi trắng đã ngả vàng, thành bể mẻ một góc từ lần thằng Huy leo cây ngã xuống hồi nó tám tuổi. Bóng đèn ngoài hiên hắt ra một vệt sáng vàng nhạt, vừa đủ nhìn.
Lan đặt chén vào bể, vặn vòi nước. Nước giếng lạnh, chạm vào lòng bàn tay là thấy ngay.
Tiếng dép lê trên gạch. Cô biết là ai mà không cần quay lại.
Khôi đặt thêm mấy cái bát lớn xuống cạnh bể, rồi đứng đó. Không nói gì. Cầm cái xà phòng bàn lên, bắt đầu kỳ cọ cái tô canh chua còn đóng cặn cam.
Họ đứng cạnh nhau bên bể nước. Lan rửa chén, Khôi rửa tô. Tiếng nước chảy, tiếng xà phòng sủi bọt, tiếng gạch phát ra dưới dép khi ai đó dịch chân. Không ai nói gì.
Ở ngoài vườn, tiếng dế bắt đầu lên từ khi nào không hay. Không phải một con mà cả một bản hợp xướng — trầm bổng, dày đặc, lấp đầy khoảng tối giữa những cây ổi và bờ rào dâm bụt. Ngày xưa cô hay ra vườn bắt dế cùng thằng Huy trong khi Khôi ngồi đọc sách và chê hai đứa con nít. Giờ Khôi đứng đây, tay vẫn kỳ cọ cái tô, mắt nhìn vào khoảng tối ngoài vườn.
"Dế năm nay nhiều hơn," Lan nói. Không định nói, câu ấy tự thoát ra.
"Ừ." Khôi dừng tay một chút. "Mưa sớm năm nay."
"Anh vẫn hay nghe không?"
"Đêm nào cũng nghe. Phòng anh hướng vườn."
Lan đặt cái chén sạch lên kệ gỗ cạnh bể. Lấy cái kế tiếp. Nước lạnh chạy qua kẽ ngón tay, mang theo mùi đất ẩm và mùi xà phòng thơm của nhà bà Năm — loại xà phòng cục màu xanh lá, loại mà hồi nhỏ Lan hay trộm sang xin vì mẹ cô hay mua loại không thơm bằng.
"Lan," Khôi nói.
Cô dừng tay.
Nhưng anh không nói tiếp. Một tiếng gọi tên không có câu tiếp theo — như thể anh gọi rồi mới nhận ra mình chưa nghĩ được mình muốn nói gì. Hoặc biết mình muốn nói gì nhưng chưa tìm được cách.
Lan nhìn xuống bàn tay mình đang cầm cái chén trong nước lạnh. Da tay hơi nhăn lại. Ánh đèn vàng từ hiên hắt lên mặt nước, lấp lánh.
"Gì anh?" cô hỏi, giọng bình thường nhất có thể.
Khôi thở ra. "Không. Để anh rửa cái nồi đi."
Anh quay vào trong lấy cái nồi canh. Lan đứng lại một mình bên bể nước, nghe tiếng dế kêu lên đều đặn ngoài vườn tối. Trên trời không có trăng, chỉ có mấy ngôi sao thưa thớt lọt qua kẽ mây. Gió thoảng nhẹ mang theo mùi hoa ngâu từ đâu đó — nhà ai trong xóm trồng, cô không biết, nhưng mùi ấy năm nào cũng vậy, đêm tháng sáu gió về là nó ở đó.
Anh trở ra với cái nồi. Họ lại đứng cạnh nhau, lại im lặng, lại tiếng nước chảy và tiếng dế ngoài vườn.
Nhưng lần này cái im lặng nó khác. Không phải tấm kính vô hình như lúc ở bàn ăn — nặng và trong suốt và cứng. Lần này nó như nước, như không khí tháng sáu đêm nay, bao quanh hai người theo cách không chặn bước mà chỉ khiến người ta đứng yên hơn một chút, thở chậm hơn một chút, như sợ khuấy động một thứ gì đó đang lắng.
Lan đặt chiếc chén cuối cùng lên kệ.
Khôi vặn vòi nước lại.
Tiếng nước tắt, để lộ ra tiếng dế kêu đầy hơn, rõ hơn, như cả khu vườn đang thở.
"Xong rồi," anh nói.
"Ừ," cô đáp.
Không ai bước đi trước.
Rồi trong nhà vọng ra tiếng bà Năm cười to — một tiếng cười rất bà Năm, ầm ĩ và chân thật — và khoảnh khắc vỡ ra như bong bóng xà phòng chạm mặt nước, nhẹ và không tiếng động. Lan lau tay vào vạt áo, bước vào hiên trước. Khôi theo sau.
Đêm vẫn còn dài, tiếng dế vẫn còn kêu, và cô không chắc điều gì vừa xảy ra — hay là không xảy ra — bên bể nước nhà hàng xóm trong một tối tháng sáu mưa sớm năm nay.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 6 →