🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Chuyến bay khởi hành lúc sáu giờ mười lăm phút sáng, nghĩa là Lan phải dậy từ bốn giờ.

Cô đứng ở cửa soi gương, mắt còn chưa mở hẳn, tay cầm cốc cà phê hòa tan pha vội. Ngoài cửa sổ Hà Nội còn tối thui, chỉ có tiếng xe máy lác đác và mùi sương ẩm len lỏi qua khe cửa. Tháng Sáu mà Hà Nội vẫn giữ cái se lạnh lúc rạng đông — thứ se lạnh mà người ta chỉ cảm được khi chưa hoàn toàn tỉnh táo.

Khôi đã đứng ở sảnh xuất phát khi Lan kéo vali tới. Anh mặc áo sơ mi xanh nhạt, tóc còn hơi ướt, tay cầm hai cốc cà phê take-away. Nhìn thấy Lan, anh chìa một cốc ra mà không nói gì.

Lan nhận lấy. Cốc ấm trong lòng bàn tay. Bên ngoài trời tờ mờ.

"Cảm ơn," cô nói.

"Uống đi kẻo nguội."

Họ ngồi cạnh nhau ở hàng ghế chờ, im lặng theo kiểu của người cùng chịu đựng buổi sáng sớm. Không cần nói nhiều. Cà phê đủ rồi.

Máy bay hạ cánh Tân Sơn Nhất lúc tám giờ hơn.

Cánh cửa máy bay mở ra, và Sài Gòn ùa vào như ai tát vào mặt — nóng, ẩm, ồn ào và sực nức mùi nhựa đường mới tráng buổi sáng. Khác hẳn cái lạnh sương mù Lan vừa rời bỏ. Khác đến mức cô phải dừng lại ở đầu cầu thang máy bay, hít một hơi thật sâu.

"Bị sốc nhiệt à?" Khôi hỏi từ phía sau.

"Không. Chỉ là... khác quá."

"Sài Gòn nó vậy. Cứ như ai mở lò nướng ra đón mình."

Lan bật cười. Cô chưa vào Nam nhiều lần, mỗi lần lại quên cái cảm giác này — thành phố không để người ta có thời gian thích nghi, nó kéo mình vào ngay lập tức.

Họ bắt taxi về khách sạn ở quận Một. Trên đường, Lan dán mắt vào cửa kính. Xe máy đông như kiến, chen lấn giữa các làn đường một cách hỗn loạn nhưng kỳ lạ thay lại không có vụ va chạm nào. Hàng quán mở từ sớm, những xe bánh mì đã bán hết phân nửa từ lúc bảy giờ sáng. Tiếng còi xe, tiếng loa phường, mùi khói xăng quyện với mùi bánh mì nóng từ xe đẩy ven đường.

"Anh hay vào đây không?" Lan hỏi.

"Hai ba lần một năm. Khách hàng của mình nhiều bên này hơn." Khôi nhìn ra cửa kính phía anh. "Nhưng mình chưa bao giờ thấy quen được."

"Quen gì?"

"Cái ồn ào của nó. Không phải theo kiểu mệt mỏi — theo kiểu... sống động quá. Như mọi thứ đang diễn ra cùng lúc, không chờ ai."

Lan gật đầu. Cô hiểu ý anh. Có lẽ đó là lý do người ta vừa yêu vừa sợ Sài Gòn — nó không chờ, không nuông chiều, nhưng lại kỳ lạ khiến người ta cảm thấy mình thật hơn trong cái hỗn độn đó.

Buổi thuyết trình diễn ra lúc mười giờ sáng tại văn phòng khách hàng ở tòa nhà cao tầng trên đường Nguyễn Đình Chiểu.

Lan đã chuẩn bị slide từ tuần trước, đã sửa ba lần, đã tập nói một mình trước gương tối qua. Nhưng khi bước vào phòng họp, nhìn thấy ba người phía bên kia bàn — lạnh lùng, chờ đợi, ánh mắt đánh giá — cô vẫn thấy tim mình thắt lại một nhịp.

Khôi ngồi cạnh, mở laptop, kết nối máy chiếu. Tay anh di chuyển trên bàn phím nhanh và bình tĩnh. Khi đèn chiếu bật lên, anh nghiêng người khẽ về phía Lan, giọng thấp: "Mình làm tốt rồi. Cứ nói thôi."

Chỉ có vậy. Không phải lời động viên hoa mỹ. Chỉ là một câu xác nhận, như thể anh không có lý do gì để nghi ngờ.

Lan hít thở và bắt đầu.

Bốn mươi lăm phút sau, phía khách hàng gật đầu. Giám đốc marketing bắt tay Lan trước, rồi mới bắt tay Khôi. "Chị trình bày rõ ràng. Chúng tôi sẽ phản hồi trong tuần này."

Ra đến hành lang, cửa thang máy đóng lại, Khôi mới thở phào. Lan nhìn anh và bật cười — lần đầu tiên cô thấy anh có vẻ thật sự nhẹ nhõm.

"Anh cũng hồi hộp à?"

"Ai mà không hồi hộp." Anh nhìn xuống, khóa túi lại. "Chỉ là không để lộ ra thôi."

Họ ăn tối lúc chín giờ.

Không phải vì muốn ăn muộn — mà vì cả hai đi lang thang mãi mà không chịu vào tiệm. Từ khách sạn bước ra, Lan đề nghị đi bộ một chút, và "một chút" cứ thế kéo dài thêm một góc phố, thêm một con hẻm, thêm một vòng quanh bùng binh.

Cuối cùng họ dừng lại ở một quán cơm tấm bên hông chợ Bến Thành. Quán không tên, chỉ có mấy cái bàn nhôm và ghế nhựa kê vỉa hè, bóng đèn vàng leo lét treo trên cành cây me. Mùi mỡ hành và thịt nướng bốc lên đậm đặc, bay ra tận đầu phố.

Lan gọi cơm tấm sườn bì chả, Khôi gọi thêm trứng ốp la. Người bán hàng — một phụ nữ khoảng năm mươi tuổi, tóc búi cao, giọng Sài Gòn đặc sệt — múc canh khổ qua ra tô nhỏ, đặt giữa bàn không hỏi.

"Ở đây hay tặng canh vậy à?" Lan hỏi nhỏ.

"Quán quen vậy. Thích thì uống, không thích thì thôi." Khôi gắp một miếng sườn. "Lần đầu tiên mình vào đây là hồi đi công tác một mình, tám giờ tối chưa ăn gì. Bà chủ nhìn mình một cái rồi múc canh ra không nói gì. Từ đó cứ vào Nam là ghé."

Lan nhìn tô canh khổ qua. Đắng, xanh, nước trong. Thứ người ta thường không gọi nhưng lại cần.

"Anh hay đi công tác một mình không?"

"Trước hay. Bây giờ có em đi cùng." Khôi nói tự nhiên, mắt không rời đĩa cơm.

Lan im lặng một nhịp. Cô không biết anh nói theo nghĩa đồng nghiệp hay nghĩa gì khác, và cô cũng không hỏi. Chỉ nhìn xuống đĩa cơm của mình và ăn tiếp.

Cơm tấm lúc chín giờ tối, giữa tiếng xe máy rào rào ngoài đường, mùi khói than và nước mắm chanh tỏi ớt — ngon theo cái kiểu mà nhà hàng không bao giờ làm được.

Phố đi bộ Nguyễn Huệ sáng trưng dù đã gần mười giờ.

Họ đi không định hướng, giữa dòng người — gia đình đẩy xe nôi, cặp đôi chụp ảnh, nhóm bạn trẻ ngồi bệt trên quảng trường — đèn màu từ tòa nhà chọc trời chiếu xuống mặt đường ướt sau cơn mưa chiều. Sài Gòn hay có mưa chiều tháng Sáu, mưa xong trời lại trong và mát hơn một chút, nhưng hơi nước bốc lên từ mặt đường tạo ra thứ hơi ẩm ngọt ngào kỳ lạ.

Lan dừng lại trước xe sinh tố ven đường — loại xe đẩy cũ kỹ nhưng bóng loáng, đầy trái cây xếp theo màu. Người bán là cậu thanh niên trẻ, tai nghe nhạc, tay xắt xoài thoăn thoắt.

"Anh uống gì không?"

"Mãng cầu xiêm."

"Mình cũng vậy."

Hai ly sinh tố mãng cầu xiêm được đặt vào tay họ, lạnh và đặc, vị chua ngọt lạ miệng. Lan uống một ngụm, nheo mắt vì ngon bất ngờ.

"Sao ngon vậy không biết."

"Vì uống đúng lúc."

Họ tiếp tục đi, ly sinh tố trên tay. Đến đoạn cuối phố, gần tượng đài Hồ Chí Minh, có một bậc thềm đá rộng. Không ai bảo ai, cả hai tự nhiên ngồi xuống.

Sài Gòn trải ra trước mắt — ánh đèn, tiếng ồn, dòng xe cộ không bao giờ ngủ dù đêm đã khuya. Xa hơn là những tòa nhà cao tầng nhấp nháy. Gần hơn là một đứa trẻ đang chạy theo bong bóng bay, tiếng cười trong trẻo lọt qua tiếng nhạc xập xình từ quán bar gần đó.

Lan đặt ly sinh tố xuống bên cạnh, dựa lưng vào cột đèn. Không khí đêm Sài Gòn vẫn ấm, nhưng dễ chịu hơn ban ngày rất nhiều — thứ hơi ấm không khó chịu mà gần giống như sự bao bọc.

Cô không biết lúc nào vai họ chạm vào nhau.

Có lẽ lúc Khôi nghiêng người một chút để tránh người đi qua. Có lẽ lúc Lan xoay người nhìn ra phố. Dù sao thì, ở một điểm nào đó giữa tiếng còi xe và mùi sinh tố mãng cầu còn đọng trên môi, vai cô và vai anh đang chạm nhau — chỉ một vệt nhỏ, qua lớp vải áo, nhưng đủ để cô cảm nhận được.

Và không ai dịch ra.

Lan nhìn thẳng ra phố, tim đập chậm nhưng rõ. Bên cạnh, Khôi cũng im lặng. Một chiếc xe máy chạy ngang, đèn pha quét qua. Tiếng nhạc từ xa vọng lại, bài gì đó cô không nhận ra nhưng giai điệu quen quen.

"Lan," Khôi nói, giọng khẽ đến mức cô gần như nghe nhầm với tiếng gió.

"Gì anh?"

Anh không trả lời ngay. Vài giây trôi qua. Một đứa trẻ khác chạy ngang, cười to rồi biến vào đám đông.

"Không có gì." Anh nhấc ly sinh tố lên, uống một ngụm. "Uống đi kẻo chảy nước."

Lan nhìn ly sinh tố của mình. Đã bắt đầu đổ mồ hôi ra ngoài, từng giọt nước nhỏ lăn trên bề mặt nhựa trong suốt. Cô cầm lên, uống, và tiếp tục nhìn ra phố Nguyễn Huệ sáng trưng trong đêm Sài Gòn — vai vẫn chạm nhau, và cả hai vẫn không dịch ra.

Thành phố ồn ào và vô tư như không biết có hai người đang ngồi đây, trên bậc thềm đá, cách nhau đúng một vệt vai áo mà không ai chịu thu lại.

Hết Chương 18

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 19
← TrướcTiếp →