Buổi chiều thứ Tư, Lan đến văn phòng Khôi lúc ba giờ kém mười lăm.
Cô không đến sớm vì muốn thể hiện sự chuyên nghiệp. Cô đến sớm vì đứng dưới nắng Sài Gòn giữa tháng Sáu còn dễ chịu hơn đứng trước cửa nhà chờ đúng giờ — cái cảm giác tính từng phút giây đó vừa ngớ ngẩn vừa trẻ con, và Lan đã qua cái tuổi đó rồi. Ít nhất cô tự nhủ như vậy.
Chị lễ tân nhận ra cô, gật đầu và bấm điện thoại bàn. "Anh Khôi ơi, chị Lan đến rồi ạ." Giọng chị nhẹ nhàng đến mức Lan gần như không nghe rõ. Cô ngồi xuống ghế sofa da màu caramel ở khu chờ, đặt túi lên đùi, nhìn ra cửa kính nhìn xuống đường Nguyễn Huệ.
Bên ngoài, xe máy nối đuôi nhau như dòng sông không bao giờ cạn. Một người bán vé số đội nón lá đi giữa lòng đường, len lỏi qua các khe hở bằng sự quen thuộc của người đã làm điều đó cả đời. Hai đứa nhỏ mặc đồng phục trắng ngồi sau yên xe mẹ, đứa lớn ôm cặp táp, đứa nhỏ ôm đứa lớn. Mùi xăng xe, mùi mưa vừa tạnh trên nhựa đường nóng, mùi cà phê từ quán góc phố — tất cả lọc qua lớp kính dày và biến thành cái gì đó yên tĩnh hơn, giống như xem thế giới qua một tấm tranh.
Lan nhớ hồi ở Berlin, cô có thói quen ngồi cạnh cửa sổ tàu điện và nhìn thành phố đi qua. Khung cảnh sạch sẽ, ngăn nắp, đẹp theo một cách nào đó — nhưng không bao giờ ồn ào theo kiểu này. Không bao giờ sống động theo kiểu này.
Cô không biết mình nhớ điều đó cho đến lúc này.
"Em đến rồi à?"
Cô quay lại. Khôi đứng ở cuối hành lang, áo sơ mi xanh nhạt, tay áo xắn lên một khúc — cái kiểu xắn tay không phải để làm dáng mà vì đang bận. Trông anh có vẻ đang xử lý gì đó dở chừng, nhưng anh vẫn ra đón.
Lan đứng dậy. "Anh đang bận?"
"Không. Vào đi."
Phòng họp nhỏ hơn lần trước — hoặc là Lan cảm thấy nó nhỏ hơn vì không có ai khác. Chỉ có hai người, một bàn dài, và một máy chiếu đang hiển thị slide deck mà Khôi chuẩn bị sẵn.
Lan mở laptop, cắm cáp, sắp xếp tài liệu. Khôi rót nước cho cô — cái ấm nhỏ để bàn, loại nước ấm pha trà xanh nhạt, không hỏi cô muốn uống gì. Anh nhớ.
Cô không nói gì. Anh cũng không.
Họ bắt đầu làm việc với cái hiệu quả lạ lùng của hai người đã quen với nhau — không cần giải thích nhiều, không cần hỏi lại. Lan đề xuất điều chỉnh timeline cho phần thiết kế không gian tầng ba. Khôi nhìn qua, gật, rồi mở file ngân sách ra so sánh. Lan phát hiện một lỗi trong báo cáo khảo sát — cột số liệu bị lệch một hàng, có thể dẫn đến tính toán sai diện tích. Khôi nhìn vào, nhíu mày, rồi cảm ơn cô một cách ngắn gọn và ghi chú lại ngay.
Bên ngoài cửa sổ, nắng chiều đổ vào nghiêng, làm bụi trong không khí trở nên nhìn thấy được — những hạt nhỏ li ti lơ lửng trong luồng sáng như thể thời gian đang chuyển động chậm lại bên trong căn phòng này.
Mọi thứ ổn. Mọi thứ bình thường.
Rồi Khôi đặt bút xuống.
"Sao hồi đó em đi mà không nói gì?"
Lan đang nhìn vào màn hình. Cô dừng lại.
Bảy chữ. Chỉ bảy chữ. Nhưng cô nghe rõ từng âm tiết như anh vừa đọc to một đoạn văn dài — cái loại câu hỏi người ta nuôi trong lòng lâu lắm mới nói ra được, và khi nói ra thì không thể thu lại.
Cô nhìn màn hình thêm ba giây nữa. Rồi cô nhìn anh.
Khôi không né tránh ánh mắt cô. Anh ngồi thẳng lưng, hai tay đặt trên bàn, mặt bình thản — nhưng cái bình thản đó không phải dửng dưng, mà là kiểu bình thản của người đang cố không để lộ rằng câu trả lời quan trọng hơn họ tưởng.
Lan đặt bút xuống theo.
"Vì anh không giữ em lại."
Câu nói ra trước khi cô kịp quyết định có nên nói hay không. Và khi đã nói rồi, cô không muốn thu lại — vì đó là sự thật, đơn giản và thẳng như một đường kẻ.
Khôi im lặng. Không hẳn là anh bị bất ngờ — trông anh giống người đang nghe câu trả lời mình đã dự đoán nhưng vẫn cần nghe bằng lời thật.
"Anh tưởng em đã quyết định rồi." Giọng anh chậm, từng chữ như được cân. "Anh không muốn là người cản đường em."
Lan nhìn anh.
"Cản đường." Cô lặp lại hai chữ đó, không phải để hỏi lại mà để nghe xem chúng có vẫn còn nghĩa hay không. "Anh nghĩ anh sẽ cản đường em?"
"Em nhận được học bổng. Em có cơ hội đi. Anh…" Anh dừng lại, nhìn xuống tay mình một chút rồi nhìn lên. "Anh không có lý do gì để giữ em."
"Anh cần lý do à?"
Câu hỏi bật ra, không phải tức giận — chỉ là thật, và có lẽ chính vì thật nên nó sắc.
Khôi không trả lời ngay. Ngoài cửa sổ, một chiếc xe tải chạy qua, tiếng động cơ rền lên rồi mờ dần. Ở đâu đó bên dưới đường, có người bấm còi hai lần ngắn.
"Hồi đó anh không chắc em muốn bị giữ lại," anh nói sau cùng.
Lan nhìn anh một lúc. "Hồi đó em cũng không chắc. Nhưng em muốn anh thử."
Câu đó cô chưa bao giờ nói với ai. Kể cả với chính mình, cô chỉ cho phép nghĩ đến một lần, rồi cất đi, rồi đi Berlin, rồi làm việc, rồi học cách không nghĩ đến nữa.
Nhưng bây giờ cô ở đây. Và anh đang ngồi đối diện. Và câu hỏi bảy chữ của anh đã mở ra một căn phòng mà cô tưởng đã khóa cửa từ lâu.
Họ ngồi trong im lặng.
Không phải im lặng dễ chịu như lần trước — cái im lặng ấm áp của hai người đang dần quen lại với nhau. Lần này là im lặng khác. Nặng hơn. Chứa đựng nhiều hơn. Cái im lặng của hai người vừa nhìn thấy rõ một điều mà cả hai đã cố nhìn khác đi trong nhiều năm.
Năm năm.
Cô ở Berlin năm năm. Học xong rồi ở lại làm, vì dự án tiếp theo hấp dẫn, vì thành phố đó có những buổi sáng mùa đông tĩnh lặng đến mức cô học được cách sống mà không cần quá nhiều thứ. Vì ở lại dễ hơn về. Vì về thì sẽ gặp lại những thứ chưa được giải quyết — trong đó có anh, có câu hỏi này, có cái buổi chiều cô đứng ở sân bay Tân Sơn Nhất với vali và vé máy bay và điện thoại để trong túi, nhìn màn hình hiển thị giờ bay mà lòng cứ chờ đợi một cuộc gọi không bao giờ đến.
Anh không gọi. Cô không biết đó là vì anh không muốn hay vì anh tôn trọng quyết định của cô. Cô chọn tin vào cái giải thích nào đỡ đau hơn, rồi leo lên máy bay.
"Chúng ta đã lãng phí nhiều thời gian," Lan nói.
Không phải oán trách. Chỉ là nhận ra — cái nhận ra đến chậm, như nước mưa thấm vào đất khô, từ từ và chắc chắn.
Khôi nhìn cô. Trong ánh chiều tà xiên qua cửa kính, mặt anh có những đường nét mà cô không nhớ từ hồi trước — không phải già hơn, mà là đã qua chuyện hơn. Cái kiểu mặt của người đã học cách sống cùng những điều không hoàn hảo.
"Ừ," anh nói.
Một chữ. Nhưng anh nói nó theo cách không phủ nhận, không giải thích, không bào chữa. Chỉ thừa nhận.
Cô không biết tại sao điều đó lại làm cô muốn khóc. Không phải khóc vì buồn — mà khóc vì nhẹ. Cái nhẹ của người đặt xuống một thứ nặng đã mang quá lâu.
Cô không khóc. Nhưng cô phải nhìn sang chỗ khác một giây.
"Chúng ta vẫn còn trang mười bảy chưa xem xong," Lan nói, giọng bình thường trở lại.
Khôi nhìn cô một lúc. Rồi anh cũng nhìn xuống màn hình. "Ừ."
Họ tiếp tục làm việc. Slide deck. Số liệu. Timeline. Những thứ cụ thể, có thể đo đếm được, có thể sửa chữa được.
Nhưng không khí trong phòng đã khác. Không nặng nề hơn — mà khác. Như thể căn phòng nhỏ hơn và rộng hơn cùng một lúc. Như thể khoảng cách giữa hai người vừa thu lại và vừa trở nên rõ ràng hơn theo một nghĩa khác.
Lúc gần sáu giờ, Lan bắt đầu cất đồ. Khôi đứng dậy tắt máy chiếu. Ánh đèn huỳnh quang trắng trong phòng họp bỗng trở nên thô hơn khi không còn nắng chiều ngoài cửa sổ.
"Em về bằng xe ôm công nghệ?" anh hỏi.
"Dạ."
"Đặt ngay dưới đây được. Khu này hay kẹt xe giờ tan tầm."
"Anh vẫn hay làm muộn?"
Anh nhìn cô. "Ít hơn hồi trước."
Cô không hỏi thêm. Anh không giải thích thêm. Nhưng giữa câu hỏi và câu trả lời đó có cái gì đó — một khe nhỏ mà cả hai đều thấy và chưa ai bước qua.
Lan cầm túi lên vai. "Thứ Sáu gặp nhau ở công trình nhé. Chín giờ?"
"Chín giờ."
Cô bước ra. Đến cửa, cô dừng lại — không hẳn là vì muốn nói thêm gì, mà vì bước chân chậm lại tự nhiên, như thể cơ thể chưa sẵn sàng rời đi dù đầu óc đã quyết định.
Cô không quay lại.
Cô bước ra ngoài, đi qua hành lang, xuống thang máy, ra đường. Tiếng xe cộ ùa vào ngay lập tức — ồn ào, nóng, hỗn độn, sống động. Mùi khói xe, mùi nước mưa sót lại trên vỉa hè, mùi cơm chiều từ nhà ai đó vọng ra.
Lan đứng dưới mái hiên chờ xe, nhìn dòng người qua lại.
Bảy chữ. Năm năm. Và một câu trả lời đến trễ không biết bao nhiêu mà kể — nhưng vẫn còn đó, còn nói được, còn nghe được.
Điện thoại cô rung lên. Xe đang đến.
Cô bước xuống lề đường, và lần đầu tiên từ khi về nước, cô không cảm thấy mình đang cố gắng giả vờ rằng mọi thứ không quan trọng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 18 →