🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Sài Gòn không bao giờ thực sự ngủ.

Lan đứng trên ban công tầng mười hai, tay tựa nhẹ lên lan can sắt đã hấp thu hơi nóng của cả một ngày dài rồi giờ trả lại từ từ vào đêm. Bên dưới, đại lộ vẫn còn xe máy chạy qua lại — tiếng động cơ lao xao, tiếng còi thỉnh thoảng vọng lên, tiếng nhạc từ quán bar nào đó cuối phố xòe ra như khói. Mùi ẩm của đêm Sài Gòn khác hẳn Hà Nội — đặc hơn, ngọt hơn theo cách lạ lùng, có chút hoa sữa trồng dọc vỉa hè và mùi nước mưa vừa cạn chưa lâu bốc lên từ nhựa đường.

Cô đã ở nước ngoài năm năm. Năm năm để quên đi cái mùi này.

Không quên được.

"Em không vào ngủ à?"

Tiếng Minh Khôi từ sau lưng. Cô không quay đầu.

"Chưa buồn ngủ."

Anh bước ra, đứng cách cô một cánh tay. Hai người nhìn xuống thành phố — những tòa nhà cao tầng phía xa sáng lên như những tấm bản đồ ánh sáng tự vẽ lại mỗi đêm, những con đường nhỏ hơn lấp lánh vàng cam dưới đèn đường, xa xa có cái gì đó nhấp nháy đỏ trên đỉnh ăng-ten truyền hình. Từ đây nhìn xuống, Sài Gòn trông có vẻ có trật tự hơn thực tế — những ô vuông và đường thẳng gọn gàng, không thấy được sự chằng chịt bên dưới.

Minh Khôi đặt hai tay lên lan can, ngón tay gõ nhẹ lên sắt. Một lần, hai lần, rồi dừng.

"Anh đã định gọi cho em nhiều lần," anh nói. "Trong năm năm đó."

Gió thổi qua. Lan cảm thấy tóc mình bay vào mặt nhưng cô không đưa tay gạt.

"Định gọi." Cô lặp lại, giọng phẳng. Không phải câu hỏi, không phải câu khẳng định — chỉ là nhắc lại, để anh biết cô đã nghe.

"Anh soạn tin nhắn rồi lại xóa." Giọng anh không có gì đặc biệt, bình thản như đang kể chuyện người khác. Nhưng ngón tay anh siết nhẹ hơn vào lan can. "Nhiều lần lắm."

Bên dưới, một chiếc xe tải chạy qua, tiếng động cơ nặng nề hơn những chiếc xe khác, kéo dài rồi mất đi sau khúc cua.

Lan chờ.

"Lần đầu là ba tháng sau khi em đi." Anh nhìn thẳng ra phía trước, không nhìn cô. "Em mới qua bên đó, anh nghĩ chắc em đang bận thích nghi. Anh soạn: 'Em khỏe không?' rồi xóa. Vì câu đó ngớ ngẩn quá."

Cô suýt cười. "Câu đó không ngớ ngẩn."

"Với anh thì ngớ ngẩn." Anh ngừng một chút. "Sau năm năm không liên lạc mà chỉ hỏi 'em khỏe không' thì... anh không biết bắt đầu từ đâu. Mỗi lần soạn lại cảm thấy không đủ."

Gió thổi mạnh hơn một chút, mang theo mùi gì đó cháy nhẹ — ai đó đang đốt nhang bên dưới, hay khói bếp từ cái nhà hàng lề đường mà cô thấy lúc nãy khi taxi chạy vào. Lan hít vào, để cái mùi đó lắng trong ngực.

"Anh gửi không?" cô hỏi, dù đã biết câu trả lời.

"Không."

Câu đó đơn giản đến mức nó nặng hơn tất cả những gì anh có thể nói thêm.

"Tại sao?" Lần này cô mới quay đầu nhìn anh. Bên cạnh ánh đèn thành phố hắt lên, mặt anh nửa sáng nửa tối — đường nét quen thuộc mà cô đã tự nhủ mình đã quên, nhưng rõ ràng là không.

Anh nhìn lại cô. Một giây. Rồi anh cười — nụ cười nhẹ, hơi tự chế giễu bản thân.

"Vì anh không biết em có muốn nhận không."

Lan quay đầu đi. Nhìn ra đèn thành phố.

Tim cô đập mạnh hơn mức cần thiết cho một cuộc trò chuyện đứng ban công khách sạn với người cũ.

Người cũ. Cô không chắc từ đó còn đúng nữa không. Minh Khôi và cô chưa từng chính thức là gì — không có danh xưng, không có ngày kỷ niệm, không có cuộc nói chuyện rõ ràng nào để cô có thể gọi là "chia tay." Chỉ là cô đi, và anh ở lại, và năm năm trôi qua giống như một bản hợp đồng im lặng mà cả hai đều ký nhưng không ai đọc.

"Em có biết không," cô nói khẽ, "bên đó, cứ mỗi lần trời chuyển mùa, em lại nhớ cái mùi Hà Nội. Không phải nhớ nhà, không phải nhớ mẹ — nhớ cái mùi đường Nguyễn Du vào tháng Mười, khi hoa sữa bắt đầu nở."

Anh im lặng, nghe.

"Nhưng thật ra anh cũng biết rồi đó. Đường Nguyễn Du không chỉ có hoa sữa."

"Đường Nguyễn Du còn có cái quán cà phê góc phố." Giọng anh nhỏ lại. "Chỗ em thường ngồi chờ anh."

"Chỗ anh thường trễ ba mươi phút."

"Hai mươi lăm."

"Ba mươi."

Lần này cả hai đều im. Nhưng không phải im lặng khó chịu — là cái im lặng của những người đã quen im với nhau, khi không cần nói thêm để hiểu nhau đang nghĩ gì.

Dưới phố, tiếng nhạc từ quán bar nào đó đổi bài. Một bài nhạc trẻ cô không nhận ra, nhịp điệu nhanh, vui ồn ào theo kiểu người ta vui để quên đi thứ gì đó. Cô nhìn xuống — những chùm đèn màu nhấp nháy ở cửa một quán nhỏ, vài ba người đứng trước cửa cầm ly, tiếng cười vọng lên cao rồi tan trong không khí.

"Anh vẫn còn những tin nhắn đó không?" cô hỏi.

Anh nhìn cô.

"Những tin nhắn anh soạn rồi không gửi."

"Không." Anh lắc đầu nhẹ. "Xóa rồi. Cái điện thoại đó cũng thay mấy lần."

Cô gật đầu. Tất nhiên rồi. Năm năm là đủ để thay nhiều thứ.

"Nếu gửi," cô hỏi, "anh nghĩ em sẽ trả lời không?"

Anh suy nghĩ thật sự — cô thấy điều đó ở cách anh nhìn xuống một chút, môi mím lại.

"Không biết," anh nói thật. "Và cái không biết đó mới là vấn đề."

Cô hiểu điều anh muốn nói. Không phải sợ bị từ chối — mà sợ gửi đi rồi không có gì trả lời. Im lặng đôi khi còn nặng hơn câu từ chối. Ít nhất câu từ chối là câu trả lời.

Gió lại thổi. Lần này lạnh hơn một chút — đêm Sài Gòn tháng này có những cơn gió từ đâu đó thổi vào bất ngờ, mang theo hơi mát khác hẳn với cái nóng ban ngày. Lan rùng mình nhẹ, không rõ vì lạnh hay vì thứ gì khác.

"Em lạnh không?" anh hỏi.

"Không."

Nhưng anh đã bước lại gần hơn một chút — không nhiều, chỉ vừa đủ để cô cảm nhận được hơi ấm từ người anh bên cạnh.

Họ đứng như thế thêm một lúc. Thành phố vẫn sáng bên dưới, vẫn ồn, vẫn không ngủ — giống như Sài Gòn không cần ai cho phép mới được tồn tại về đêm.

Lan nghĩ đến những buổi tối cô ngồi trong căn phòng thuê ở nước ngoài, mở điện thoại lên, cuộn xuống danh bạ, dừng ở tên anh. Không gọi. Không nhắn tin. Chỉ nhìn tên đó rồi đặt điện thoại xuống. Cô tự nhủ là vì không cần thiết. Tự nhủ là vì đã qua rồi. Tự nhủ đủ thứ cho đến khi cô gần như tin vào những thứ mình tự nhủ đó.

Gần như.

"Anh Khôi," cô nói.

"Ừ."

"Em..." Cô dừng lại. Tìm từ. Không phải vì không biết nói gì — mà vì có quá nhiều thứ cần nói và cô không biết bắt đầu từ đâu, giống như anh với những tin nhắn soạn rồi xóa năm đó.

Anh không thúc. Không hỏi thêm. Chỉ đứng đó, chờ.

Và chính cái chờ đó — kiên nhẫn, không ép, như thể anh sẵn sàng đứng trên ban công này cả đêm nếu cô cần — làm cô thấy nghẹn ở cổ họng hơn bất cứ điều gì khác.

"Em mệt rồi," cô nói. "Vào ngủ thôi."

Cô đứng thẳng lên, rời tay khỏi lan can. Bước về phía cửa.

Nhưng ở bước thứ hai, cô dừng lại.

Bàn tay cô vẫn còn trên lan can — cô chưa rút hẳn đi, chỉ đặt nhẹ, ngón tay vẫn chạm vào sắt lạnh.

Một giây.

Rồi bàn tay anh đặt lên bàn tay cô.

Nhẹ thôi. Không siết. Chỉ đặt lên — ấm, chắc, như thể điều này là tự nhiên nhất trên đời.

Lan không động. Không rút tay. Không quay đầu.

Cô chỉ đứng đó, trong một giây ngắn ngủi mà cô biết mình sẽ nhớ lâu hơn tất cả những thứ khác của chuyến đi Sài Gòn này — ánh đèn thành phố bên dưới, mùi đêm ẩm ngọt, tiếng nhạc xa xa, và bàn tay ấm của anh trên tay cô dưới bầu trời không có sao mà vẫn sáng rực theo cách riêng của nó.

Rồi cô bước vào trong.

Và anh để cô đi.

Hết Chương 19

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 20
← TrướcTiếp →