Lan không nhắn tin trước.
Đó không phải quyết định có tính toán — cô chỉ thấy mình đang ngồi trên xe buýt số 86 lúc bảy giờ tối, túi xách để trên đùi, nhìn ra ngoài cửa kính mờ hơi nước, và bỗng nhận ra mình đang đi về phía Hồ Tây. Không phải về căn nhà của bố mẹ ở Đống Đa. Không phải đến quán cà phê Thảo hay Phương rủ từ hồi chiều.
Hồ Tây tối thứ Sáu mang một mùi khác hẳn ban ngày. Mùi bùn ẩm quyện với hoa sữa từ đâu đó dọc đường Thanh Niên, mùi khói than của xe bán ngô nướng ở đầu phố, mùi mưa đang chuẩn bị rơi dù trời vẫn còn khô. Gió từ mặt hồ thổi vào lạnh hơn Lan tưởng — cô chỉ mặc chiếc áo sơ mi mỏng màu xanh nhạt, cái áo cô mua ở một cái chợ trời ở Kreuzberg ba năm trước, và bây giờ đứng trước cửa quán Lakeside thì thấy mình thật thiếu chuẩn bị cho đủ thứ.
Kể cả cho việc nhìn thấy Minh Khôi ngồi ở cái bàn góc.
Anh đang nhìn ra hồ, tay cầm ly cà phê chưa uống, điện thoại úp mặt xuống bàn. Ánh đèn vàng từ chuỗi bóng đèn tép treo dọc mái hiên hắt lên khuôn mặt anh một vệt sáng nghiêng, đủ để Lan thấy anh đang không nghĩ gì — hoặc đang nghĩ quá nhiều đến mức trông giống như không nghĩ gì.
Anh không quay đầu khi cô bước vào. Nhưng khi cô đứng cạnh bàn, anh dịch chiếc ghế bên cạnh sang một chút, đủ chỗ cho cô ngồi, không nói một câu.
Lan ngồi xuống.
Người phục vụ đến hỏi cô uống gì. Cô gọi trà đào nóng rồi nhìn ra mặt hồ, nơi ánh đèn từ bờ bên kia đang chạy thành những vệt dài run rẩy trên mặt nước. Xa hơn nữa là bóng tối đặc. Tiếng sóng nhỏ vỗ vào mạn thuyền đậu gần bờ, tiếng nhạc vọng từ quán nào đó ở cuối đường — một bài cũ, Lan không nhớ tên, chỉ nhớ bài này hay được mở vào mùa đông Hà Nội.
"Anh đến đây thường xuyên không?" Lan hỏi, không quay đầu.
"Thỉnh thoảng." Khôi đặt ly cà phê xuống. "Tối thứ Sáu. Khi cần ngồi một chỗ không phải căn hộ."
Cô hiểu ý anh. Hà Nội có những căn hộ như thế — không phải chật, không phải xấu, nhưng có những buổi tối nó trở nên quá im, im theo kiểu đè nặng vào ngực. Căn hộ ở Berlin của Lan cũng vậy. Ba mươi lăm mét vuông, cửa sổ nhìn ra sân trong có cây phong già, và vào những đêm mùa đông cô hay ngồi ở bậu cửa sổ nghe tiếng gió kéo lá khô qua sân đá lát.
"Em thuê ở Prenzlauer Berg," cô nói, như thể đang trả lời một câu hỏi anh chưa hỏi. "Tầng ba. Có cái cầu thang gỗ cứ kêu cọt kẹt mỗi khi ai đi qua."
"Cô đơn không?"
Câu hỏi thẳng đến mức Lan không kịp dựng vách phòng thủ. Cô suy nghĩ thật, lần đầu tiên từ khi về nước đến giờ cô suy nghĩ thật về câu hỏi đó.
"Không hẳn là cô đơn," cô nói. "Là... trống. Khác nhau."
Khôi gật đầu chậm, như người đã biết câu trả lời đó từ trước.
Trà đào mang ra nóng hổi, bốc khói. Lan ôm ly vào lòng bàn tay — thói quen từ hồi còn ở Berlin, mùa đông tay cô lúc nào cũng lạnh dù đã đeo găng. Bên ngoài cửa quán, hai người đàn ông đạp xe qua, người đi sau ôm bó hoa cúc vàng vào ngực, những cánh hoa rung lên theo nhịp xe. Mùi cúc thoảng vào trong một giây rồi tan.
"Bố anh mất năm ngoái," Lan nói. Không phải câu hỏi. Cô nghe Phương kể, tháng Chín năm ngoái, đột ngột.
Khôi im lặng đủ lâu để cô nghĩ mình đã nói sai lúc.
"Tháng Chín," anh xác nhận. "Sáng sớm. Tôi đang ở văn phòng thì nhận điện."
"Anh có kịp về không?"
"Kịp." Anh quay ly cà phê giữa hai bàn tay. "Nhưng ông không còn tỉnh nữa. Tôi ngồi bên giường hai tiếng, nhìn ông thở. Rồi ông thôi thở."
Lan không nói gì. Có những lúc im lặng là thứ duy nhất có thể trao cho người khác.
Gió đẩy một đợt lạnh qua cửa. Tiếng nhạc từ cuối phố chuyển sang bài khác, chậm hơn. Mặt hồ bên ngoài như tờ giấy đen, chỉ có những vòng sáng nhỏ gợn quanh mấy chiếc đèn phao nổi lập lờ.
"Hồi ở Berlin," Lan nói khẽ, "có những tối em gọi điện về nhà, bố mẹ ngủ rồi, em gọi nhỡ rồi không gọi lại. Em nghĩ kiểu gì rồi cũng có lần sau." Cô dừng lại. "Bây giờ về đây em mới thấy mình hơi ngu."
"Không phải ngu. Là người bình thường." Giọng Khôi không an ủi, chỉ đơn giản. "Người ta không nghĩ đến lần sau cuối cùng khi nó chưa xảy ra."
Lan nhìn anh. Anh vẫn nhìn ra hồ.
"Anh có hối hận gì không?" cô hỏi.
"Nhiều." Anh không ngập ngừng. "Nhưng cái hối hận lớn nhất không phải chuyện tôi làm hay không làm với ông. Là cái câu tôi chưa bao giờ hỏi ông — ông có hạnh phúc không. Tôi cứ nghĩ mình biết câu trả lời. Hóa ra không biết."
Hạnh phúc là gì.
Câu hỏi bồng bềnh ra giữa bàn, không cần được nói thành lời. Lan nhớ có lần một người bạn ở Berlin — Magnus, người Thụy Điển học ngôn ngữ học cùng khoa — bảo rằng người Việt Nam không có từ để dịch chính xác chữ "hygge" của Đan Mạch, cái cảm giác ấm áp và thuộc về. Lan đã phản bác. Cô bảo người Việt có "ấm cúng," có "sum vầy," có cái cảm giác ngồi ăn cơm với gia đình tối mưa mà chẳng cần nói gì cũng thấy đủ.
Nhưng ngồi đây bây giờ, cô không chắc mình đã hiểu đúng. Hay là cô hiểu đúng nhưng lại không biết mình đang ngồi trong một khoảnh khắc như thế.
"Em không biết mình có hạnh phúc không," cô nói, thành thật đến mức cô tự ngạc nhiên. "Ở Berlin em ổn. Có việc làm tốt, có bạn bè, có cuộc sống. Nhưng ổn không phải là hạnh phúc, đúng không?"
Khôi nhìn cô lần đầu từ đầu buổi tối — thẳng vào mắt, không né. Ánh đèn vàng hắt vào mắt anh làm chúng trông đậm hơn màu bình thường.
"Không phải," anh nói. "Nhưng nhiều người ổn cả đời mà không biết mình thiếu gì."
"Anh thấy mình thiếu gì?"
Im lặng. Dài hơn lần trước.
"Thứ này," anh cuối cùng nói. Không giải thích thêm.
Lan không hỏi lại. Có những câu trả lời mà hỏi thêm sẽ làm hỏng đi.
Họ ngồi đến gần mười một giờ. Người phục vụ đã lau bàn bên cạnh, xếp ghế lên, đứng ở quầy nhìn ra ngoài với vẻ kiên nhẫn của người đã quen đợi khách cuối. Lan uống thêm một ly trà nữa. Khôi gọi nước. Họ nói về những thứ không quan trọng — một bộ phim cả hai vô tình cùng xem, một tiệm phở anh hay ăn ở phố Hàng Đồng, cái cách Hà Nội thay đổi và không thay đổi trong năm năm. Rồi lại im. Rồi lại nói.
Nói và im như thở vào thở ra.
Đến lúc ra về, gió đã mang theo hơi lạnh thật sự của đêm Hà Nội tháng Sáu gần sang tháng Bảy — thứ lạnh mỏng, không đủ để rét nhưng đủ để nhắc rằng đêm đã sâu. Đường Thanh Niên vắng hơn lúc cô đến, chỉ còn vài ba đôi dạo bộ, tiếng xe máy thưa dần.
Khôi đi cạnh cô về phía đầu ngõ Lan hay vào.
Họ không nói gì trên đoạn đường ngắn đó. Chân họ bước cùng nhịp mà không ai cố ý. Tiếng guốc nhựa của Lan lộp bộp trên vỉa hè lát gạch nghiêng. Tiếng bước anh nhẹ hơn.
Ở đầu ngõ có một cái đèn đường cũ, bóng vàng nhạt loại đèn sợi đốt còn sót lại từ thời trước khi thành phố đổi sang đèn LED. Ánh đèn đó không đủ sáng để thấy rõ mặt nhau, nhưng đủ để thấy bóng đổ dài trên nền gạch.
Họ đứng lại.
Không ai nói câu từ biệt trước.
Lan nhìn vào điểm giữa ngực áo anh — cái áo kẻ sọc xanh trắng, cổ áo hơi nhàu, chứng tỏ anh đã mặc từ sáng đến giờ. Cô nghe tiếng gió qua vòm lá cây nhãn cuối ngõ. Nghe tiếng tivi từ nhà nào đó vọng ra. Nghe tiếng tim mình đập hơi nhanh hơn bình thường.
"Em về nhé," cô nói, và không bước.
"Ừ," anh nói, và không quay đi.
Đèn vàng trên đầu đung đưa nhẹ theo gió, làm bóng của họ chao qua chao lại trên nền gạch như một điệu gì đó chưa có tên.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 15 →