Trung tâm Văn hóa Pháp nằm trên đường Tràng Tiền như một mảnh ký ức châu Âu sót lại giữa lòng Hà Nội — mái vòm cao, cửa sổ hình vòng cung, ánh đèn vàng hắt ra từ bên trong ấm áp và xa lạ cùng lúc. Tối thứ Sáu, không khí mang theo hơi lạnh đầu mùa. Lan mặc chiếc váy liền màu xanh than mà cô mua ở Frankfurt ba năm trước, đôi giày thấp gót bằng da nâu, túi nhỏ cầm tay. Cô đứng trước cửa vào một lúc, nhìn dòng người ra vào, ngửi mùi hoa ngọc lan ai đó đặt trong chiếc bình gốm ngay sảnh — mùi ngọt nhẹ, loáng thoáng, đủ để nhắc cô nhớ rằng mình đang ở Hà Nội chứ không phải ở bất cứ thành phố châu Âu nào.
Bên trong, triển lãm "Kiến Trúc Và Ký Ức" trải dài theo hai dãy hành lang. Các mô hình công trình được đặt trong hộp kính sáng trắng. Bản vẽ kỹ thuật in lớn treo trên tường xen kẽ với ảnh tư liệu đen trắng. Lan cầm tờ chương trình, bước chậm từng bước, đọc tên các xưởng tham gia. Tên Khôi xuất hiện ở mục thứ tư: Xưởng MK Architecture — "Nhà Trong Phố Cũ": Tái thiết không gian sống tại các khu phố di sản Hà Nội.
Cô đứng trước góc triển lãm của xưởng anh lâu hơn các góc khác. Mô hình căn nhà ống trong phố Hàng Bạc được tái dựng với bàn tay tỉ mỉ đến từng chi tiết: giếng trời nhỏ ở giữa, cầu thang gỗ xoắn nhẹ, hiên trước trồng cây dương xỉ trong chậu đất nung. Có gì đó trong cách anh thiết kế khiến Lan cảm thấy những căn nhà này không chỉ được xây lại — chúng được nhớ lại.
"Chị thích mô hình này không?"
Lan quay lại. Một cô gái trẻ, nhân viên xưởng, đứng cạnh với nụ cười lịch sự.
"Rất thích," Lan trả lời thật. "Cái giếng trời này... anh Khôi có nói gì về ý tưởng đằng sau không?"
Cô gái gật đầu, bắt đầu giải thích về quan niệm ánh sáng tự nhiên trong kiến trúc nhà ống truyền thống, nhưng Lan chỉ nghe một phần. Tai cô đã bắt được giọng quen thuộc từ phía bên kia phòng — không đủ nghe rõ lời, nhưng đủ để nhận ra. Cái cách anh nhấn nhá vào từng âm tiết khi đang giải thích điều gì đó mà anh thực sự hứng thú.
Cô lịch sự cảm ơn cô gái rồi men theo đám đông về phía đó.
Khôi đứng gần ô cửa sổ hướng ra vườn trong, tay cầm ly rượu vang đỏ còn đầy. Anh mặc sơ mi trắng bỏ ngoài quần tây xám, tóc không chải cẩn thận như thường ngày — có lẽ anh đến thẳng từ xưởng. Trông anh vừa quen vừa lạ trong ánh đèn vàng của không gian này.
Và người đứng cạnh anh là một người phụ nữ.
Lan nhận ra Phương trước khi não cô kịp xử lý cảm xúc. Cô từng thấy ảnh — không, không phải thấy, cô đã tìm xem, dù không bao giờ thừa nhận điều đó với chính mình. Phương cao, tóc thẳng đen dài, mặc đầm wrap-dress màu đỏ đậm. Cô cười một nụ cười làm sáng cả góc phòng. Và cô đang đặt tay lên cánh tay Khôi — không phải động tác tranh giành, không phải để thu hút chú ý, chỉ là... tự nhiên. Như thể đó là vị trí cũ của tay cô, như thể cơ bắp cô còn nhớ khoảng cách ấy.
Khôi nói gì đó. Phương ngả đầu cười, vai khẽ rung. Khôi cũng cười — cái cười thư giãn mà Lan chỉ thấy anh dành cho những người anh thực sự thoải mái.
Một tiếng "xin lỗi" khẽ của ai đó chạm qua người cô, nhắc cô nhận ra mình đang đứng chắn lối đi. Lan bước sang một bên. Tay cô vô tình siết chặt tờ chương trình đang cầm.
Mình đang nhìn gì vậy.
Cô quay đi.
Không phải quay đi theo kiểu bình tĩnh, có chủ đích. Cô quay đi vì nếu đứng thêm một giây nữa, cô không chắc mình còn kiểm soát được nét mặt.
Lan đi về phía quầy đồ uống, lấy một ly nước chanh không đường, uống một ngụm. Vị chua gắt nhắc cô tập trung vào thực tại. Ánh đèn vàng. Tiếng nhạc cổ điển Pháp nhẹ nhàng từ loa. Mùi nước hoa ai đó đậm quá thoáng qua. Và tiếng lòng cô đang nói những điều cô không muốn nghe.
Mày bắt đầu hy vọng rồi đấy. Khi nào vậy? Khi nào mày để điều đó xảy ra?
Không phải một khoảnh khắc cụ thể. Không phải một lần nào anh nói điều gì đặc biệt. Chỉ là những buổi chiều trong xưởng, khi anh đặt bản vẽ lên bàn và hỏi ý kiến cô với vẻ như ý kiến đó thực sự quan trọng. Những lần anh nhớ cô không uống cà phê nhưng hay uống trà gừng khi trời trở lạnh. Những tin nhắn ngắn buổi tối — mày có biết phố Mã Mây hồi xưa bán cái gì không, cần tư liệu gấp — mà cô luôn trả lời trong vòng mười lăm phút dù lúc đó đang làm gì.
Lan đặt ly xuống quầy. Cô nhìn quanh một lần nữa — không tìm anh, không — rồi lấy điện thoại ra nhắn tin cho Hà: Chị về trước nhé. Tí nói chuyện sau.
Hà chắc sẽ hỏi. Hà luôn hỏi. Nhưng tối nay Lan không muốn giải thích.
Cô lấy áo khoác ở quầy gửi đồ, bước ra ngoài. Đường Tràng Tiền lúc này đông hơn lúc cô đến — người đi bộ, xe máy, tiếng còi xe từ xa vọng lại. Cô đi bộ một đoạn trước khi gọi xe, để không khí đêm tháng Mười Một của Hà Nội — lạnh vừa phải, có mùi ẩm của lá cây và bụi phố — thổi qua mặt.
Mình đã nghĩ gì vậy.
Căn hộ tối khi Lan về. Cô không bật đèn ngay, đứng trong bóng tối một lúc, nghe tiếng xe ngoài đường vọng vào qua khe cửa sổ.
Rồi cô bật đèn ngủ nhỏ, thay đồ, nằm xuống giường.
Trần nhà phẳng và trắng. Cô nhìn chằm chằm lên đó.
Anh và Phương chia tay đã bao lâu rồi? Hai năm? Cô không nhớ chính xác — chỉ nhớ Hà nói qua một lần, cái giọng của Hà khi kể chuyện không hay về ai đó mà cô có lẽ không nên ghét. Họ chia tay êm ái lắm. Chắc vẫn còn liên lạc.
Êm ái. Nghĩa là vẫn có thể đứng cạnh nhau trong một buổi triển lãm, tay người này đặt tự nhiên lên cánh tay người kia, cười với nhau như chưa có chuyện gì.
Lan lật người sang bên.
Mày không có lý do gì để ghen. Mày không có lý do gì để cảm thấy bất cứ điều gì. Mày chỉ là khách hàng.
Từ khách hàng nằm xuống trong đầu cô nặng như một tảng đá. Khách hàng. Đúng. Đó là tất cả những gì cô là trong câu chuyện này. Người trả tiền để anh vẽ bản thiết kế. Người đến dự triển lãm vì được mời theo danh sách khách hàng của xưởng. Người mà anh lịch sự nhắn tin hỏi về màu sàn gỗ hay vật liệu ốp tường, không phải vì anh muốn nói chuyện với cô.
Mà cô thì ngồi trả lời trong mười lăm phút.
Cô ngồi dậy, lấy laptop, mở hộp thư.
Ngón tay cô gõ chậm, cẩn thận, chọn từng chữ:
Anh Khôi,
Lan muốn thông báo rằng do công việc với đối tác Đức phát sinh một số vấn đề cần xử lý gấp trong thời gian tới, Lan cần tạm dừng dự án thiết kế khoảng 4–6 tuần. Lan xin lỗi vì sự bất tiện này và sẽ liên hệ lại sớm nhất có thể khi tình hình ổn định hơn.
Trân trọng,
Lan
Cô đọc lại một lần. Rồi một lần nữa. Văn phong lịch sự, khoảng cách vừa đủ, không có gì để anh hỏi thêm.
Cô nhấn Gửi trước khi kịp suy nghĩ thêm.
Màn hình laptop tối xuống khi cô gập máy lại. Trong bóng tối, Lan nằm ngửa nhìn trần nhà, tay để hai bên người, thở đều.
Ngoài cửa sổ, Hà Nội vẫn thức. Tiếng xe. Tiếng ai đó nói chuyện trên ban công tầng trên. Một con mèo kêu ở đâu đó trong hẻm. Những âm thanh quen mà năm năm ở nước ngoài cô đã tưởng mình quên — hóa ra chúng chỉ nằm im đợi cô về.
Mày về đây để làm gì.
Câu hỏi không có câu trả lời. Hoặc có, nhưng cô không dám nhìn thẳng vào nó.
Lan nhắm mắt. Không ngủ được. Chỉ nằm im với bóng tối và tiếng thành phố, và hình ảnh bàn tay Phương đặt lên cánh tay Khôi cứ hiện ra mỗi lần cô tưởng mình đã nghĩ đến chuyện khác.
Mãi đến gần bốn giờ sáng, khi thành phố bắt đầu im hơn một chút trước khi thức dậy, cô mới chợp mắt được — không phải vì bình tâm lại, mà vì kiệt sức.
Email đã gửi. Khoảng cách đã tạo ra.
Chỉ là cô không hiểu tại sao điều đó không làm cô nhẹ lòng hơn chút nào.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 16 →