Chín giờ tối, tiệm Vinh đóng cửa sớm hơn thường lệ, cửa cuốn kéo xuống hoàn toàn, chỉ còn một khe hở nhỏ đủ để Đan lách vào, đúng như lần đầu tiên cô tới đây gặp ông.
Bên trong, Vinh đã chuẩn bị sẵn mọi thứ, chiếc laptop cũ mở sáng màn hình, cắm thêm vài thiết bị nhỏ Đan không biết tên, dây nhợ chằng chịt nối ra một cục pin dự phòng lớn, phòng trường hợp mất điện đột ngột giữa chừng. Mọi dụng cụ sửa chữa thường ngày đã được dọn sạch khỏi bàn làm việc, chỉ còn lại đúng những gì cần thiết cho đêm nay, như thể ông đã chuẩn bị cho một nghi lễ hơn là một công việc kỹ thuật thông thường.
"Ngồi đây." Vinh chỉ vào chiếc ghế cạnh mình, giọng nghiêm trang khác hẳn mọi lần.
Đan ngồi xuống, hai tay đặt lên đùi, cố giữ bình tĩnh dù cả người căng như dây đàn.
"Anh sẽ giải thích ngắn gọn quy trình." Vinh nói, tay chỉ vào từng phần trên màn hình. "Anh sẽ dùng cửa sau còn lại để truy cập vào hệ thống quản lý tài khoản nội bộ. Từ đó, gửi một lệnh xoá vĩnh viễn tới toàn bộ dữ liệu liên quan tới user_id bằng 0, bao gồm cả log lịch sử."
"Sau khi xoá, có khôi phục lại được không?" Đan hỏi, dù đã biết câu trả lời.
"Không." Vinh lắc đầu, giọng chắc chắn. "Đây là lệnh xoá cứng, không có bản sao lưu dự phòng cho tài khoản này, vì bản thân nó chưa từng nên tồn tại chính thức ngay từ đầu."
Đan gật, hiểu rõ đây là điểm không thể quay lại. Cô nhìn màn hình, những dòng lệnh dài dằng dặc Vinh đã chuẩn bị sẵn, chỉ còn thiếu bước cuối cùng để thực thi.
"Anh đã chuẩn bị xong hết." Vinh nói, đẩy nhẹ bàn phím về phía Đan. "Nhưng anh nghĩ, người bấm nút cuối cùng, nên là em."
Đan nhìn Vinh, hơi bất ngờ. "Sao lại là em?"
"Vì đây là quyết định của em, không phải của anh." Vinh nói, ánh mắt nghiêm túc. "Anh chỉ là người cho em công cụ. Người chịu trách nhiệm về hậu quả đạo đức, phải là người tự tay đưa ra lựa chọn cuối cùng."
Đan hít một hơi thật sâu, đặt tay lên bàn phím, ngón trỏ dừng lại ngay phím Enter. Trong khoảnh khắc đó, màn hình bất ngờ nhấp nháy một lần, rất nhanh, một dòng ký tự lạ thoáng hiện lên rồi biến mất ngay, quá nhanh để đọc được, có thể chỉ là một lỗi hệ thống bình thường, có thể là điều gì khác, cả Đan lẫn Vinh đều không dám chắc chắn.
Đan không rút tay lại. Cô nhắm mắt một giây, nghĩ tới Trúc, nghĩ tới bốn chữ cuối cùng, nghĩ tới tất cả những gì đã dẫn cô tới khoảnh khắc này.
Rồi cô nhấn phím.
Màn hình chạy một loạt dòng lệnh nhanh, những con số và ký tự lướt qua liên tục, cho tới khi tất cả dừng lại, và cả màn hình chuyển sang một khoảng trống trắng tinh, không còn gì hiện lên nữa.
Không có tiếng động nào trong tiệm. Không phải sự im lặng bình thường của một căn phòng vắng người. Là một khoảng lặng hoàn toàn khác, nơi cả hai người đều cảm nhận rõ một điều gì đó đã kết thúc vĩnh viễn.
"Xong rồi." Vinh nói, giọng khàn đặc, mắt vẫn không rời khỏi màn hình trắng. "Tôi bấm enter rồi. Cuối cùng cũng bấm."
Đan không trả lời được ngay. Không phải kiểu khóc nức nở, không phải kiểu khóc vỡ oà. Là những giọt nước mắt lặng lẽ chảy xuống, không kèm tiếng nấc, không kèm một âm thanh nào, một phản ứng cơ thể cô không thể kiểm soát trước sức nặng của điều vừa xảy ra.
Vinh ngồi im, không nói thêm gì, để cô được phép khóc trong im lặng, giữa căn tiệm nhỏ giờ đã trở thành nơi chứng kiến sự kết thúc của một thứ đã tồn tại suốt sáu năm, mang theo cả những bí mật chưa bao giờ được giải đáp trọn vẹn.
Một lúc rất lâu sau, Đan mới lau nước mắt, ngẩng lên nhìn màn hình trắng lần cuối. Không còn con số một lượt xem nào chờ sẵn nữa. Không còn ai đứng ở vị trí đầu tiên trong danh sách người xem của bất cứ ai trên LOÉ, ít nhất là từ đêm nay trở đi.
"Cảm ơn anh." Đan nói, giọng vẫn còn run. "Vì đã tin em, và vì đã cho em quyền được quyết định."
Vinh gật, không nói gì thêm, chỉ đưa tay tắt màn hình laptop, khép lại một chương đã kéo dài suốt sáu năm trong cuộc đời cả hai người, theo những cách hoàn toàn khác nhau.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 67 →