🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tối hôm đó, đêm cuối cùng trước khi mọi thứ thay đổi, Đan ngồi một mình trong phòng trọ, Hạnh đã về quê nghỉ cuối tuần, căn phòng vắng lặng hoàn toàn.

Cô không chuẩn bị đồ đạc gì, không sắp xếp lại kế hoạch, chỉ ngồi lặng trước điện thoại, nghĩ về tất cả những gì đã dẫn tới đêm nay. Con số một lượt xem đầu tiên. Bốn chữ cuối cùng của Trúc. Câu nói của Uyên. Nụ cười lạnh lùng của Khôi. Và giờ, một quyết định cô sắp phải thực hiện, có thể sẽ đóng lại vĩnh viễn cánh cửa duy nhất còn dẫn tới sự thật trọn vẹn về đêm Trúc mất.

Cô ngồi khoanh chân trên giường, gối tựa sau lưng, chiếc điện thoại đặt trên đùi nhưng chưa mở lên ngay. Suốt gần hai mươi phút, cô chỉ ngồi yên như vậy, để tâm trí lang thang qua từng khuôn mặt, từng cuộc trò chuyện đã dẫn cô tới thời khắc này, một kiểu tổng kết lặng lẽ trước khi bước qua ngưỡng cửa không thể quay lại.

Bên ngoài cửa sổ, con hẻm đã lên đèn từ lâu, tiếng xe cộ thưa dần theo từng giờ khuya. Đan không bật đèn chính, chỉ để ánh đèn bàn học chiếu một vùng sáng nhỏ, phần còn lại của căn phòng chìm trong bóng tối quen thuộc, giống hệt không gian cô vẫn hay ngồi mỗi lần đối diện với những câu chữ thật lòng nhất của mình.

Cô mở app LOÉ, nhìn vào khung soạn story quen thuộc, nơi cô đã gõ ra hàng nghìn câu chữ thật lòng rồi xoá đi suốt gần năm năm qua, tin rằng làm vậy nghĩa là chưa từng nói.

Một ý nghĩ chợt loé lên trong đầu cô, không phải kế hoạch, chỉ là một thôi thúc tự nhiên. Nếu ngày mai, Thứ 0 sẽ không còn tồn tại nữa, thì đêm nay, có lẽ là cơ hội cuối cùng để cô làm điều mình chưa từng dám làm suốt cả cuộc đời trưởng thành của mình.

Nói thật, mà không xoá.

Cô gõ chậm rãi, từng chữ một, không phải bản nháp để rồi thay bằng câu an toàn hơn như mọi lần, mà là bản duy nhất, bản cuối cùng cô định để nguyên.

"Tao là Đỗ Ngọc Đan. Tao sợ bị coi là làm quá, sợ bị phán xét, nên năm năm nay tao chỉ nói thật với một khoảng trống ba giây rồi xoá đi ngay. Tao nhớ Trúc, bạn thân nhất của tao, đã mất hai năm trước. Tao chưa từng nói với nó rằng tao thương nó nhiều tới mức nào, vì tao cứ nghĩ còn nhiều thời gian. Tao đã sai. Tao xin lỗi vì đã không kịp hỏi mày sợ cái gì, Trúc ơi. Lần này, tao không xoá nữa."

Đan đọc lại một lần nữa từ đầu tới cuối, tay run rẩy trên nút "Đăng". Đây không còn là một câu chữ vô nghĩa để thử nghiệm, không còn là một bí mật gửi đi rồi giấu kín, mà là điều thật nhất cô từng viết ra trong đời, và cô sắp để nó tồn tại, không giới hạn ba giây, không có nút lùi.

Cô nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, rồi bấm nút Đăng.

Story hiện lên trên màn hình, dòng chữ "Đã đăng" xuất hiện, và lần đầu tiên sau năm năm, Đan không hề đưa tay lên nút xoá.

Cô đặt điện thoại xuống, ngồi nhìn nó từ xa, tim đập dồn dập, chờ đợi, không biết mình đang chờ điều gì.

Một phút trôi qua. Rồi hai phút.

Con số "1 lượt xem" hiện lên như mọi lần, đúng theo quy luật cô đã quá quen thuộc.

Nhưng ngay sau đó, một điều chưa từng xảy ra trước đây hiện ra bên dưới. Không phải chữ, không phải câu, chỉ là một biểu tượng nhỏ, một dấu chấm than đơn giản, xuất hiện như một phản hồi, rồi biến mất ngay sau đó, nhanh tới mức Đan gần như không kịp chắc chắn mình vừa nhìn thấy nó thật hay không.

Đan ngồi bất động, không biết nên sợ hay nên khóc, chỉ cảm thấy một điều gì đó, lần đầu tiên, đã thật sự "thấy" cô, theo đúng nghĩa cô luôn khao khát nhưng chưa từng dám thừa nhận.

Cô không xoá story đó, kể cả sau khoảnh khắc kỳ lạ vừa xảy ra. Cô để nó ở đó, đúng hai mươi bốn tiếng như mọi story bình thường khác trên LOÉ, đúng như cách nó vốn được sinh ra để tồn tại, trước khi cô tự đặt ra thói quen xoá đi trong ba giây suốt năm năm qua.

Cô đặt điện thoại lên bàn học, màn hình vẫn còn sáng, dòng chữ cô vừa viết vẫn còn hiển thị nguyên vẹn không bị che khuất bởi bất kỳ điều gì. Ngoài cửa sổ, con hẻm đã hoàn toàn chìm vào yên tĩnh, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích đâu đó trong bóng tối, một âm thanh quen thuộc của những đêm khuya cô đã trải qua suốt hai năm sống ở dãy trọ này.

Cô nằm xuống giường, không tắt hẳn đèn bàn, để một vệt sáng nhỏ còn sót lại trong phòng, và lần đầu tiên sau rất nhiều đêm mất ngủ, cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm lạ lùng len vào giấc ngủ, dù ngày mai, một điều gì đó lớn lao và không thể đảo ngược đang chờ đợi cô ở tiệm sửa đồ điện tử trên đường Kha Vạn Cân.

Hết Chương 65

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 66
← TrướcTiếp →