Chiều hôm sau, Quỳnh Chi chủ động nhắn tin hẹn gặp Đan, điều hiếm khi xảy ra vì thường chính Đan mới là người chủ động liên lạc trước.
Hai người gặp nhau ở quán quen thuộc trong làng đại học, không phải quán cà phê sang trọng hay quán nước vỉa hè bí mật, mà chỉ là một quán nhỏ bình dân cả hai vẫn hay ghé qua từ hồi mới quen biết. Bàn ghế nhựa cũ kỹ, tiếng nhạc trẻ phát ra từ cái loa treo góc tường, không khí quen thuộc tới mức khiến Đan cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn những buổi gặp căng thẳng gần đây.
Cô tới trước, chọn đúng chiếc bàn hai người từng ngồi lần đầu tiên quen nhau qua một môn học đại cương, một sự trùng hợp không hề tính toán nhưng khiến Đan bất giác mỉm cười khi nhận ra. Mùi dầu ăn thoảng ra từ gian bếp nhỏ phía sau, tiếng dao thớt lách cách, mọi thứ bình dị tới mức khó tin rằng chỉ vài giờ nữa, cô sẽ phải đối diện với một quyết định lớn nhất đời mình.
"Tao nghe Lâm kể mày đang cân nhắc chuyện xoá nó." Quỳnh Chi nói ngay khi ngồi xuống, không vòng vo, đặt túi xách xuống ghế bên cạnh.
"Ừ." Đan gật, hơi bất ngờ vì Quỳnh Chi đã biết.
"Tao ủng hộ." Quỳnh Chi nói, giọng chắc nịch, khác hẳn sự do dự Đan từng thấy ở cô những ngày gần đây.
"Mày không cần cân nhắc thêm à?" Đan hỏi, hơi ngạc nhiên trước sự dứt khoát đó.
"Tao cân nhắc rồi." Quỳnh Chi nói, khuấy nhẹ ly nước trước mặt, ánh mắt nhìn xuống mặt bàn nhựa đầy vết trầy xước cũ. "Số liệu không biết nói dối, nhưng tao đã đọc sai số liệu bao lâu rồi. Tao từng tin Thứ 0 là may mắn, giờ tao hiểu, đó chỉ là tao tự lừa dối mình để cảm thấy dễ chịu hơn về một thứ đáng sợ."
Đan nhìn Quỳnh Chi, nhận ra đây là lần cuối cùng câu cửa miệng quen thuộc của cô bạn được nhắc tới, lần này mang một ý nghĩa hoàn toàn khác, đầy tự giễu thay vì tự tin như trước. Quỳnh Chi cũng không còn đeo chiếc vòng tay "may mắn" nữa, cổ tay để trần, một chi tiết nhỏ nhưng nói lên nhiều điều về quãng đường cô vừa đi qua. Cả gương mặt cô cũng nhẹ nhàng hơn hẳn, ít lớp trang điểm hơn những lần gặp trước, một sự thoải mái tự nhiên Đan chưa từng thấy ở người bạn này.
"Tao cũng đang giảm bớt phụ thuộc vào livestream." Quỳnh Chi kể tiếp, giọng trầm hơn, tay xoay nhẹ chiếc cổ tay giờ đã trần trụi không còn vòng may mắn. "Tao bắt đầu tìm hiểu vài kênh bán hàng khác, không dựa vào 'may mắn' nữa, dựa vào chất lượng sản phẩm thật, dựa vào cách mình chăm sóc khách hàng tử tế."
"Vậy tốt mà." Đan mỉm cười nhẹ, cảm thấy ấm lòng trước sự thay đổi của bạn mình.
"Ba mẹ tao cũng mừng." Quỳnh Chi cười, một nụ cười thật lòng hiếm hoi. "Họ vẫn nghĩ tao 'làm chơi cho vui' vì nhà có điều kiện, giờ thấy tao nghiêm túc hơn, chắc họ yên tâm hơn nhiều."
Hai người ngồi nói chuyện thêm một lúc, không còn nặng nề như những cuộc trò chuyện gần đây, xen lẫn vài câu đùa vui về chuyện học hành, chuyện tương lai, những chủ đề bình thường mà cả hai đã lâu chưa có dịp bàn tới. Quỳnh Chi kể chuyện một khách hàng cũ vừa quay lại ủng hộ dù cô đã ngừng làm nghi thức "mời", một tín hiệu nhỏ nhưng khiến cô tin tưởng hơn vào con đường mới đang chọn.
"Dù mày quyết định thế nào," Quỳnh Chi nói, trước khi đứng dậy ra về, "tao vẫn coi mày là bạn, và tao tin mày sẽ chọn đúng."
Đan gật, nhìn Quỳnh Chi đứng dậy, dáng vẻ tự tin nhưng không còn phần kiêu hãnh phù phiếm như trước đây, một phiên bản trưởng thành hơn của người bạn cô từng quen sơ qua một môn học đại cương.
Cô ngồi lại một mình thêm một lúc, ly nước trước mặt cũng đã nguội, nhưng lòng cô lại thấy ấm áp hơn hẳn, khi nhận ra, giữa tất cả những xáo trộn này, mình đã có thêm một người bạn thật sự, không phải chỉ quen biết qua loa như trước.
Cô nhìn theo bóng Quỳnh Chi khuất dần ngoài cửa quán, chiếc xe máy nổ máy rồi hoà vào dòng xe cộ buổi chiều, để lại Đan với một cảm giác lạ, vừa nhẹ nhõm vừa thấm thía, rằng đôi khi những người bạn thật sự lại xuất hiện từ những nơi mình ít ngờ tới nhất.
Điện thoại rung lên, tin nhắn từ Lâm hỏi thăm buổi gặp thế nào. Đan mỉm cười, gõ trả lời ngắn gọn kể lại vài điều Quỳnh Chi vừa nói, cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn khi biết mình không phải đơn độc đối diện với quyết định khó khăn phía trước, dù Lâm và Quỳnh Chi có thể không hoàn toàn đồng ý với nhau về hướng đi đúng đắn nhất.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 64 →