🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tối đó, Đan tới tiệm Vinh, không nhắn tin trước như mọi lần, chỉ đứng ngoài cửa sau gõ nhẹ, đúng lúc ông đang chuẩn bị đóng cửa.

Vinh mở cửa, nhìn gương mặt Đan, không cần hỏi cũng hiểu có chuyện quan trọng, im lặng ra hiệu cho cô vào, kéo hai chiếc ghế lại gần nhau hơn thường lệ. Tiệm tối hơn mọi lần trước, chỉ còn một ngọn đèn bàn duy nhất sáng, những dụng cụ sửa chữa được cất gọn hơn thường lệ, như thể ông đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho một cuộc trò chuyện nghiêm túc.

"Em đọc tin về công ty rồi." Đan nói, ngồi xuống, giọng mệt mỏi nhưng rõ ràng. "Chị Uyên bị sa thải. Ông Khôi vẫn an toàn, công ty vẫn gọi vốn thành công. Con đường thể chế, coi như đã hết."

Vinh im lặng, gương mặt trầm xuống, không có gì bất ngờ trong biểu cảm của ông, như thể đã lường trước được kết cục này từ lâu.

"Anh không ngạc nhiên." Ông nói, giọng chua chát. "Những công ty như LOÉ luôn có cách tìm một người đủ nhỏ để chịu tội thay, giữ nguyên vẹn phần còn lại."

"Vậy em còn cách nào khác không?" Đan hỏi thẳng, ánh mắt nhìn thẳng vào Vinh. "Con đường duy nhất em còn thấy, là account 0. Nếu nó không còn tồn tại, ít nhất, phần bí mật về Trúc sẽ không còn bị bất kỳ ai khai thác nữa, kể cả những kẻ như ông Khôi."

Vinh không trả lời ngay, đứng dậy, đi lại phía góc tiệm, kéo ra một chiếc laptop khác, cũ kỹ, phủ một lớp bụi mỏng, khác hẳn chiếc máy tính hiện đại ông dùng để khôi phục dữ liệu hôm trước.

"Có một điều anh chưa từng nói với em." Ông nói, đặt chiếc laptop cũ lên bàn, mở nắp. "Khi rời công ty, quyền truy cập chính thức của anh đã bị thu hồi hoàn toàn. Nhưng trước khi rời đi, anh đã tự để lại một lối nhỏ, một cửa sau, phòng khi một ngày nào đó anh đủ can đảm quay lại sửa chữa lỗi lầm của mình."

Đan ngồi thẳng dậy, tim đập nhanh. "Ý anh là, anh có thể xoá được nó?"

"Có thể." Vinh gật, giọng nặng nề. "Không chắc chắn một trăm phần trăm, vì hệ thống có thể đã thay đổi từ khi anh rời đi, nhưng khả năng cao là vẫn còn dùng được."

"Vậy tại sao anh chưa từng làm?" Đan hỏi, nhớ lại dòng lệnh chưa từng được bấm enter suốt ba năm.

Vinh nhìn xuống hai bàn tay mình, im lặng một lúc lâu trước khi trả lời, giọng run rẩy hơn bất cứ lúc nào trước đó.

"Vì nếu xoá nó, đồng nghĩa với việc xoá luôn toàn bộ log, toàn bộ dữ liệu nó từng ghi nhận suốt sáu năm qua." Ông nói. "Kể cả bằng chứng duy nhất còn sót lại về đêm Trúc mất. Mất account 0, nghĩa là mất luôn khả năng chứng minh bất cứ điều gì thêm về những gì đã xảy ra với Trúc, kể cả nghi vấn liệu có ai đó đã cố ý làm hại con bé hay không."

Đan im lặng, cảm nhận rõ trọng lượng của câu hỏi đạo đức vừa được đặt xuống giữa hai người. Mất bằng chứng, hay giữ lại một thứ đã gây ra quá nhiều đau khổ. Cô chưa từng đối diện một quyết định nặng nề tới mức này trong đời.

"Em cần thời gian suy nghĩ." Đan nói, giọng khẽ.

"Anh hiểu." Vinh gật, đóng laptop lại. "Đây không phải quyết định anh có thể đưa ra thay em. Dù kỹ thuật là của anh, nhưng lựa chọn đạo đức, phải là của em."

Đan đứng dậy, chào Vinh, bước ra khỏi tiệm với đầu óc rối bời hơn bao giờ hết. Con đường Kha Vạn Cân đêm đó vắng vẻ, chỉ còn vài ánh đèn lẻ loi từ những căn nhà chưa ngủ, và trong suốt quãng đường đạp xe về, câu hỏi của Vinh cứ vang vọng mãi trong đầu cô, không có lời giải đáp dễ dàng nào hiện ra.

Hết Chương 61

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 62
← TrướcTiếp →