🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Một tuần sau khi bài báo lên, mọi thứ ập tới cùng lúc, dồn dập tới mức Đan gần như không kịp xử lý hết từng tin một. Cô vừa hoàn thành một bài tiểu luận cuối kỳ, cố giữ nhịp sống sinh viên bình thường song song với cơn bão tin tức đang ập tới từ phía LOÉ, hai thế giới cứ đan xen nhau suốt cả tuần.

Sáng thứ Hai, Hạ Vy nhắn tin báo LOÉ vừa ra thông cáo báo chí chính thức, thừa nhận "đã phát hiện và khắc phục một lỗ hổng kỹ thuật cũ liên quan tới hệ thống hiển thị lượt xem", không nhắc gì tới account 0 hay bất cứ chi tiết cụ thể nào, chỉ là một đoạn văn ngắn gọn, chung chung, đúng phong cách xử lý khủng hoảng truyền thông chuyên nghiệp.

Trưa cùng ngày, Lâm gửi cho Đan một bài đăng khác, từ chính trang tin nội bộ ngành công nghệ, đưa tin Đinh Diệu Uyên đã bị LOÉ sa thải, với lý do chính thức là "vi phạm quy tắc ứng xử nội bộ liên quan tới việc lạm dụng quyền truy cập dữ liệu khách hàng vì mục đích cá nhân".

Đan đọc tin đó, cảm xúc phức tạp dâng lên. Một phần cô thấy nhẹ nhõm vì công lý, dù nhỏ, đã được thực thi cho những chủ shop từng bị Uyên chèn ép. Nhưng phần khác, cô không khỏi nghĩ tới câu nói cuối cùng của Uyên, "em còn trẻ, đừng biến đời mình thành như đời chị", và tự hỏi liệu người phụ nữ đó, giờ mất việc, sẽ xoay xở ra sao với mẹ già đang bệnh.

Chiều tối, một nguồn tin khác từ giới tài chính công nghệ, LOÉ vừa chính thức công bố hoàn tất vòng gọi vốn Series C, với số tiền lớn hơn dự kiến ban đầu, kèm theo phát biểu của Đình Bách Khôi về "cam kết minh bạch và bảo vệ người dùng là ưu tiên hàng đầu của công ty trong giai đoạn phát triển tiếp theo".

Đan đọc đi đọc lại dòng phát biểu đó, một sự mỉa mai cay đắng tới mức khiến cô bật cười khan một tiếng không có chút vui vẻ nào. Ông Khôi, người vừa đe doạ cô ngay tại một quán cà phê sang trọng chưa đầy hai tuần trước, giờ đang xuất hiện trên báo chí với hình ảnh một nhà lãnh đạo có trách nhiệm, hoàn toàn an toàn, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi bất cứ điều gì.

Cô ngồi lặng trong phòng, nhìn ba mẩu tin trước mặt: thông cáo mập mờ của công ty, Uyên bị sa thải làm vật tế thần công khai duy nhất, và Khôi cùng công ty tiếp tục thăng tiến như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Lâm gọi video, gương mặt cũng nặng nề không kém. "Mày thấy sao?"

"Công lý thể chế dừng lại đúng ở đây." Đan nói, giọng trầm xuống, chua chát. "Họ tìm được một người đủ nhỏ để chịu tội thay, và giữ nguyên vẹn phần còn lại. Không ai chạm được tới ông Khôi, không ai xác nhận Thứ 0 thật sự là gì, và quan trọng nhất, không ai trả lời được câu hỏi về Trúc."

Lâm im lặng, không có lời an ủi nào đủ để lấp đầy sự thật đó.

"Con đường này đã hết tác dụng rồi." Đan nói, giọng bỗng trở nên rõ ràng, quyết đoán hơn hẳn, như thể một điều gì đó vừa chốt lại trong đầu cô. "Nếu công lý thể chế không bao giờ chạm tới được phần riêng tư nhất, phần liên quan tới Trúc, thì tao cần tìm một cách khác."

"Cách khác là gì?" Lâm hỏi, giọng lo lắng.

Đan không trả lời ngay, chỉ nhìn ra cửa sổ một lúc, rồi cầm điện thoại lên, bấm vào một số quen thuộc đã lưu từ nhiều tuần trước.

"Tao nghĩ đã tới lúc quay lại gặp anh Vinh. Không phải để hỏi thêm gì nữa." Cô nói, ngón tay dừng lại trên nút gọi. "Mà để quyết định."

Lâm nhìn cô qua màn hình, không hỏi thêm "quyết định gì", chỉ gật đầu chậm rãi, như đã đoán được phần nào ý nghĩ đang hình thành trong đầu Đan, và biết rằng bất cứ điều gì cô sắp làm, sẽ không còn là một bước đi nhỏ nữa.

Hết Chương 60

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 61
← TrướcTiếp →