Một tuần sau cuộc gặp với ông Khôi, sáng thứ Ba, Đan nhận được tin nhắn từ Hạ Vy, chỉ vỏn vẹn một
dòng kèm đường dẫn: "Bài đã lên. Em đọc kỹ nhé, có gì thắc mắc cứ nhắn chị."
Đan ngồi một mình trong phòng trọ, Hạnh đã đi học từ sớm, cô mở đường dẫn, tay hơi run khi màn hình
tải trang. Ánh nắng buổi sáng chiếu xiên qua khe rèm, để lại một vệt sáng dài trên nền nhà, căn
phòng yên tĩnh tới mức cô nghe rõ cả tiếng tim mình đập trong khoảnh khắc chờ trang web hiện đầy đủ.
Tiêu đề bài báo hiện ra: "Lỗ hổng ẩn danh trong các ứng dụng story tự huỷ: Khi 'xoá' không có nghĩa
là biến mất". Bài viết trình bày cẩn thận, khách quan, nêu vấn đề kỹ thuật chung của các nền tảng
chia sẻ nội dung tự huỷ, có nhắc tới LOÉ như một ví dụ cụ thể nhưng thận trọng về mặt pháp lý, không
nêu tên Đan hay Trúc, đúng theo thoả thuận bảo vệ nguồn tin.
Đan đọc từng chữ, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa hụt hẫng đan xen. Nhẹ nhõm vì sự thật cuối cùng cũng được
nói ra công khai, hụt hẫng vì bài viết, dù chính xác, vẫn chỉ là một góc nhỏ so với toàn bộ câu
chuyện cô đã trải qua.
Cô kéo xuống phần bình luận, đọc lướt qua phản ứng của độc giả. Một số người tỏ ra hoang mang, chia
sẻ bài viết kèm lời cảnh báo bạn bè cẩn thận hơn khi dùng mạng xã hội. Một số khác thờ ơ, chỉ để lại
vài dòng bình luận ngắn gọn rồi lướt qua tiếp. Một bình luận khiến Đan chú ý:
*"Đọc xong vẫn thấy chưa có gì to tát, ai xoá kỹ thì thôi, chuyện này chắc chỉ ảnh hưởng mấy người
hay đăng linh tinh thôi."*
Đan đọc bình luận đó, cảm giác một nỗi buồn mơ hồ len vào. Cô hiểu, đây chính là điều cô vẫn luôn lo
sợ, rằng dù sự thật có được phơi bày, phần lớn mọi người vẫn sẽ tiếp tục sống theo thói quen cũ, tin
rằng bản thân mình sẽ là ngoại lệ.
Lượt chia sẻ bài viết tăng dần trong buổi sáng, đạt đỉnh vào khoảng trưa, rồi chững lại, dần chìm
xuống giữa vô vàn tin tức khác trong ngày, đúng như quy luật thường thấy của bất kỳ bài báo nào trên
mạng. Đan ngồi theo dõi con số đó suốt cả buổi trưa, quên cả ăn cơm, cho tới khi bụng cồn cào nhắc cô
nhớ ra mình chưa ăn gì từ sáng.
Điện thoại Đan rung lên, tin nhắn từ Lâm.
"Đọc rồi. Viết hay, khách quan. Nhưng mày thấy sao?"
Đan gõ trả lời, ngón tay chậm rãi chọn từng chữ.
"Tao không biết nữa. Vừa mừng vừa thấy chưa đủ."
"Chờ xem công ty phản ứng sao đã."* Lâm nhắn lại. *"Mới chỉ là bước đầu thôi."
Đan đặt điện thoại xuống, nhìn ra cửa sổ, ánh nắng buổi sáng chiếu vào phòng qua khe rèm. Cô biết
Lâm nói đúng, đây chỉ mới là bước đầu, nhưng cô không thể không tự hỏi, liệu những bước tiếp theo có
mang lại điều gì thật sự khác biệt, hay cuối cùng, mọi thứ cũng sẽ chìm vào quên lãng như hàng ngàn
bài báo khác từng viết về những vấn đề tương tự.
Cô mở lại bài báo một lần nữa, đọc chậm rãi từ đầu, cố nhìn nó bằng con mắt của một độc giả xa lạ,
người chưa từng biết Trúc, chưa từng trải qua những gì cô đã trải qua suốt gần nửa năm nay. Dưới góc
nhìn đó, bài báo vẫn đọc được, vẫn đáng suy ngẫm, nhưng nó không thể nào chuyển tải hết được sức nặng
thật sự của bốn chữ "Đan ơi tao sợ" mà chỉ có cô mới cảm nhận được trọn vẹn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 60 →