🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Hai ngày sau khi đơn được gửi đi, Đan nhận được một tin nhắn hoàn toàn bất ngờ, không phải từ LOÉ qua

kênh chính thức, mà từ một số điện thoại lạ, lời lẽ lịch sự nhưng đầy uy quyền.

*"Chào Đan. Tôi là Đình Bách Khôi. Tôi đã đọc đơn của em. Tôi nghĩ hai ta nên nói chuyện trực tiếp,

tránh những hiểu lầm không đáng có. Mười giờ sáng mai, quán cà phê Riverside, đường Đồng Khởi. Tôi

mời."*

Đan đọc tin nhắn nhiều lần, tay run rẩy vì vừa sợ hãi vừa không thể tin được rằng chính ông ta lại

chủ động liên hệ. Cô gọi ngay cho Lâm, đọc lại nguyên văn.

"Mày định đi không?" Lâm hỏi, giọng lo lắng.

"Tao nghĩ tao phải đi." Đan nói, giọng cương quyết dù trong lòng còn run. "Nếu tao không đi, ổng sẽ

nghĩ tao sợ. Với lại, đây có thể là cơ hội duy nhất để nghe trực tiếp ổng nói gì."

"Tao đi cùng, ngồi quán đối diện như lần trước." Lâm nói ngay, không cho Đan cơ hội từ chối.

Sáng hôm sau, Đan tới quán cà phê Riverside đúng giờ hẹn, một quán sang trọng nhìn ra sông Sài Gòn,

không gian rộng rãi, khách hàng phần lớn là doanh nhân, giọng nói và tiếng cười trầm thấp, lịch sự.

Cô mặc bộ đồ chỉnh tề nhất mình có, dù biết chẳng thể nào sánh được với không khí sang trọng xung

quanh, chỉ mong không bị nhìn như một đứa trẻ lạc lõng giữa những người trưởng thành đầy quyền lực.

Ông Khôi đã ngồi sẵn ở một bàn gần cửa kính lớn, dáng người cao ráo, vest công sở chỉnh chu, gương

mặt tươi cười khi thấy Đan bước tới, một nụ cười không hề gượng gạo nhưng cũng chẳng ấm áp chút nào.

"Ngồi đi em." Ông chỉ tay vào ghế đối diện, giọng thân thiện. "Uống gì để anh gọi cho."

"Dạ, nước lọc thôi ạ." Đan ngồi xuống, cố giữ giọng bình tĩnh.

Ông Khôi gọi nước, rồi nhìn Đan một lúc, nụ cười vẫn không đổi. "Em biết không, anh thích những người

trẻ dám hành động như em. Rất nhiều người biết chuyện nhưng chọn im lặng, còn em thì không."

"Ông muốn nói gì với em?" Đan hỏi thẳng, không muốn vòng vo thêm.

"Anh muốn hỏi em một câu." Ông Khôi nói, cười nhẹ trước khi tiếp tục, đúng thói quen của ông mỗi lần

sắp nói điều khó nghe. "Em biết định giá công ty chị dựa trên cái gì không? Không phải sự thật đâu,

là niềm tin. Niềm tin của nhà đầu tư, niềm tin của người dùng, niềm tin của thị trường."

Đan im lặng, nghe ông nói tiếp.

"Nếu bài báo của em đăng, nếu đơn khiếu nại của em thành công, điều đó không sửa được lỗi kỹ thuật

nào cả, vì thứ đó gần như không thể sửa dứt điểm." Ông Khôi nói, giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng từng chữ

đều mang sức nặng. "Điều nó làm được, là phá vỡ niềm tin đó. Và khi niềm tin sụp đổ, hàng nghìn nhân

viên công ty anh, những gia đình phụ thuộc vào công việc đó, sẽ chịu hậu quả trước tiên, không phải

anh."

"Vậy ông đang đe doạ em bằng số phận của nhân viên công ty ông?" Đan hỏi, giọng lạnh.

"Anh không đe doạ ai cả." Ông Khôi cười, đứng dậy, chỉnh lại tay áo vest. "Anh chỉ nói ra hậu quả

thôi."

Ông quay lưng bước đi, để lại tờ hoá đơn vẫn chưa thanh toán trên bàn, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy ngụ ý

về việc ông coi thường buổi gặp này tới mức nào, để Đan ngồi lại một mình, ánh mắt dõi theo bóng dáng

tự tin của ông khuất dần sau cánh cửa kính sang trọng.

Đan ngồi lặng một lúc lâu, tay siết chặt ly nước lọc chưa uống được ngụm nào. Cô nhìn ra ngoài cửa

kính, dòng sông Sài Gòn lấp lánh dưới nắng sớm, những chiếc tàu du lịch chạy ngang, một khung cảnh

đẹp đẽ hoàn toàn tách biệt với cảm giác nặng nề vừa trải qua.

Cô lấy điện thoại, gọi cho Lâm đang chờ ở quán đối diện. "Xong rồi, tao ra ngoài liền."

Ra tới vỉa hè, Lâm đã đứng sẵn đợi, gương mặt lo lắng. "Sao rồi, ổng nói gì?"

Đan kể lại từng câu, giọng vẫn còn chưa hết run. Nghe xong, Lâm im lặng một lúc, siết chặt tay Đan

như một cách trấn an không lời.

"Ổng không phủ nhận gì cả." Lâm nói, giọng chậm rãi. "Ổng chỉ đang mặc cả, đổi im lặng của mày lấy

sự an toàn của công ty. Điều đó nghĩa là mình đang đi đúng hướng."

Hết Chương 58

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 59
← TrướcTiếp →