Sau ba ngày suy nghĩ, bàn bạc kỹ với Lâm, Quỳnh Chi, và cả gọi điện xin ý kiến chị Hai từ Nhóm Rỗng,
Đan quyết định sẽ để tên thật xuất hiện trên bài báo, dù biết rõ rủi ro đi kèm.
Trước khi báo lại cho Hạ Vy, cô muốn tìm hiểu kỹ hơn về khía cạnh pháp lý, để không đi vào con đường
này một cách mù mờ. Cô nhờ một giảng viên báo chí trong trường, thầy Đức, người từng dạy môn Luật
Báo chí Truyền thông, giúp giải thích thêm.
Thư viện trường buổi chiều, Đan ngồi cùng thầy Đức ở một góc bàn, laptop mở sẵn văn bản luật, cuốn
sách giáo trình đặt bên cạnh. Thầy Đức ngoài năm mươi, đeo kính lão, giọng nói chậm rãi đúng phong
thái một người đã dạy học nhiều năm, quen với việc giải thích những điều phức tạp bằng ngôn ngữ dễ
hiểu cho sinh viên.
"Luật Bảo vệ dữ liệu cá nhân được Quốc hội thông qua tháng 6 năm 2025, có hiệu lực từ đầu năm nay."
Thầy Đức giải thích, chỉ vào màn hình. "Trong đó có quy định rõ về quyền được biết và quyền được xoá
dữ liệu của công dân, áp dụng cho mọi tổ chức thu thập, xử lý dữ liệu cá nhân, bao gồm các nền tảng
mạng xã hội như LOÉ."
"Vậy em có quyền yêu cầu họ xoá dữ liệu của em không?" Đan hỏi.
"Có, và không chỉ vậy." Thầy Đức gật đầu. "Em có quyền yêu cầu họ công khai họ đã thu thập và lưu
trữ những dữ liệu gì về em, cách họ sử dụng dữ liệu đó, và nếu có vi phạm, em có quyền khiếu nại lên
cơ quan quản lý nhà nước về bảo vệ dữ liệu cá nhân."
Thầy giải thích thêm về quy trình nộp đơn, những điều khoản cụ thể liên quan tới trường hợp của Đan,
kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi cô đặt ra, dù không biết toàn bộ câu chuyện thật sự đằng sau những câu
hỏi đó. Đan chỉ nói với thầy rằng mình đang làm một bài nghiên cứu nhỏ về quyền riêng tư số cho một
môn học tự chọn, một lời nói dối vô hại để tránh phải giải thích dài dòng những gì thật sự đang diễn
ra.
"Cảm ơn thầy nhiều." Đan nói, ghi chép cẩn thận vào sổ tay. "Em sẽ soạn đơn theo đúng hướng dẫn của
thầy."
Tối đó, Đan cùng Lâm soạn thảo lá đơn chính thức, trình bày rõ ràng vấn đề kỹ thuật, viện dẫn đúng
các điều khoản luật đã học được, yêu cầu LOÉ giải trình về tài khoản user_id bằng 0 và cách thức xử
lý dữ liệu liên quan.
"Mình gửi cho cả LOÉ lẫn cơ quan quản lý nhà nước luôn, đúng không?" Lâm hỏi, tay vẫn gõ máy.
"Ừ, gửi song song." Đan gật. "Để họ không thể lờ đi như mấy lần trước."
Soạn xong, Đan đọc lại lần cuối, tay hơi run khi đặt con trỏ vào nút gửi. Đây không còn là một cuộc
điều tra âm thầm nữa, mà là một hành động chính thức, có tên tuổi thật, có địa chỉ thật, không còn
đường lùi.
Cô hít một hơi thật sâu, nhìn Lâm một cái, thấy cậu gật đầu khích lệ, rồi bấm nút gửi.
Đơn đã được gửi đi. Giờ chỉ còn chờ đợi phản ứng từ phía bên kia.
Lâm tắt máy tính, đứng dậy vươn vai, nhìn Đan với ánh mắt vừa lo lắng vừa tự hào. "Dù chuyện gì xảy
ra tiếp theo, mày đã làm được một việc rất lớn đó."
Đan gật, nhìn ra cửa sổ, trời đã tối hẳn từ lúc nào. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ xen lẫn với
nỗi lo âu về những gì sắp tới, giống hệt cảm giác đứng trên đỉnh một con dốc, biết rõ mình sắp phải
lao xuống nhưng không còn cách nào quay đầu lại được nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 58 →