🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Văn phòng nhỏ của tờ báo điện tử "Nhịp Số" nằm trên tầng ba một toà nhà cũ giữa trung tâm Q.1, không

gian chật hẹp nhưng ngăn nắp, bàn làm việc chất đầy tài liệu và hai màn hình máy tính lớn.

Đan và Lâm ngồi đối diện chị Hạ Vy, phóng viên công nghệ khoảng ba mươi tuổi, dáng người gọn gàng,

ánh mắt sắc sảo của người đã quen với việc lắng nghe và đặt câu hỏi. Trên bàn làm việc của chị, một

chồng báo giấy cũ xếp cạnh vài cuốn sổ tay đầy chữ viết tay, minh chứng cho nhiều năm làm nghề trước

khi mọi thứ chuyển hẳn sang màn hình.

"Trước khi bắt đầu, chị xin phép ghi âm cuộc trò chuyện này, được không?" Hạ Vy hỏi, đặt điện thoại

lên bàn nhưng chưa bấm nút. "Chị luôn xin phép trước, thói quen nghề nghiệp."

"Dạ được ạ." Đan gật.

Hạ Vy bấm nút ghi âm, ngồi thẳng lại, ra hiệu cho Đan bắt đầu. Đan kể lại toàn bộ câu chuyện, từ con

số một lượt xem đầu tiên, tới cái chết của Trúc, tới hành trình điều tra suốt nhiều tháng qua, với sự

hỗ trợ giải thích kỹ thuật của Lâm ở những đoạn phức tạp.

Hạ Vy nghe chăm chú, thỉnh thoảng ghi chú, gương mặt giữ vẻ điềm tĩnh nghề nghiệp dù đôi lúc không

giấu được sự ngạc nhiên trước một số chi tiết.

"Em có bằng chứng cụ thể không, ngoài lời kể?" Hạ Vy hỏi khi Đan kể xong.

Lâm mở laptop, trình bày sơ đồ kỹ thuật, những ảnh chụp màn hình, dữ liệu độ trễ đã thu thập được,

tài liệu nhà đầu tư bị lộ, tất cả những gì cả hai đã dày công thu thập suốt nhiều tháng.

Hạ Vy xem xét từng tài liệu một cách kỹ lưỡng, thỉnh thoảng hỏi thêm vài câu làm rõ chi tiết kỹ

thuật, hoàn toàn khác với sự phấn khích Đan từng tưởng tượng một phóng viên sẽ có khi nghe được một

câu chuyện lớn như vậy.

"Câu chuyện này lớn, và nguy hiểm." Hạ Vy nói, giọng nghiêm túc. "Chị sẽ nói thẳng với em một điều

trước khi mình đi tiếp: chị đăng được, nhưng chị không có quyền công tố. Sau khi đăng là phần của

luật, không phải phần của chị nữa. Chị không thể hứa với em rằng bài báo sẽ mang lại công lý trọn

vẹn."

Đan im lặng, cảm nhận rõ trọng lượng của câu nói đó. "Vậy chị nghĩ nên làm gì?"

"Chị nghĩ mình nên làm song song hai việc." Hạ Vy nói. "Một, chị sẽ điều tra thêm, xác minh độc lập

trước khi đăng bất cứ điều gì, đúng quy trình báo chí. Hai, em nên tìm hiểu về quyền của mình theo

Luật Bảo vệ dữ liệu cá nhân, nộp đơn chính thức song song, để có một kênh pháp lý riêng, không phụ

thuộc hoàn toàn vào báo chí."

Đan gật, ghi nhớ lời khuyên đó. Hạ Vy nhìn cô một lúc, ánh mắt vừa nghiêm túc vừa có phần quan tâm

thật lòng.

"Em có sẵn sàng để tên thật xuất hiện không?" Hạ Vy hỏi, giọng chậm rãi, như đang cho Đan thời gian

để cân nhắc kỹ câu trả lời. "Chị cần biết trước, vì điều đó sẽ ảnh hưởng tới cách chị viết bài, và

cả những gì em có thể phải đối mặt sau này."

Đan không trả lời ngay, nhìn xuống hai bàn tay mình đang siết chặt trên đùi, cảm nhận rõ đây là một

quyết định không thể đưa ra vội vàng.

Lâm nhìn Đan, không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ý bảo cô cứ suy nghĩ kỹ, cậu sẽ tôn trọng bất cứ quyết

định nào. Hạ Vy cũng không hối thúc, chỉ ngồi im chờ đợi, tắt máy ghi âm tạm thời để Đan cảm thấy

thoải mái hơn trong khoảnh khắc cân nhắc quan trọng này.

"Cho em vài ngày suy nghĩ được không chị?" Đan cuối cùng cũng lên tiếng, giọng chưa hoàn toàn chắc

chắn. "Em cần bàn thêm với... với những người liên quan."

"Được." Hạ Vy gật, giọng dịu lại. "Đây là quyết định lớn, không nên vội. Chị sẽ chờ, và dù em chọn

thế nào, chị vẫn sẽ tiến hành xác minh độc lập những gì em vừa cung cấp."

Hết Chương 56

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 57
← TrướcTiếp →