🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tối đó, Lâm mang cơm hộp qua phòng Đan, không hỏi han nhiều, chỉ lặng lẽ dọn ra bàn, cùng cô ăn trong

im lặng một lúc trước khi bắt đầu nói chuyện.

Chưa ăn xong, có tiếng gõ cửa. Đan mở ra, ngạc nhiên thấy Quỳnh Chi đứng đó, không trang điểm, mặc

đồ thường ngày giản dị, khác hẳn hình ảnh lộng lẫy quen thuộc trên livestream, tay ôm một túi bánh

nhỏ mua vội ở tiệm đầu hẻm như một cách để không phải tới tay không.

"Tao nghe Lâm kể sơ về chuyện của mày." Quỳnh Chi nói, giọng nhỏ hơn thường lệ. "Tao... tao có thể

vào không?"

Đan gật, mời Quỳnh Chi vào, cả ba ngồi quây quần trong không gian nhỏ của căn phòng trọ, ánh đèn bàn

duy nhất chiếu sáng, tạo thành một vòng tròn ấm áp giữa những gì đang xảy ra bên ngoài.

"Tao xin lỗi vì trước giờ cứ coi Thứ 0 là chuyện vui, chuyện may mắn." Quỳnh Chi nói, giọng run run,

một điều chưa từng xảy ra ở cô. "Từ hôm số liệu không khớp, tao mới bắt đầu hiểu, mình đã ngây thơ

tới mức nào."

"Mày không có lỗi gì cả." Đan nói, giọng nhẹ nhàng. "Không ai biết trước được."

"Có." Quỳnh Chi lắc đầu, giọng nghẹn lại. "Tao sợ. Tao sợ từ lâu rồi, chỉ là tao không dám thừa

nhận, vì thừa nhận nghĩa là phải từ bỏ cái cảm giác được nó 'ưu ái', được coi là may mắn. Tao thích

cảm giác đó hơn là đối diện sự thật."

Đây là lần đầu tiên Quỳnh Chi nói thẳng ra nỗi sợ của mình, phá vỡ điều cô chưa từng thừa nhận với

bất kỳ ai, kể cả với chính mình. Đan đưa tay nắm lấy tay Quỳnh Chi, một cử chỉ đồng cảm không cần lời

nói thêm.

"Tao không cần ai cứu tao." Đan nói, giọng chậm rãi, chắc nịch. "Tao cần biết có ai từng thấy tao

thật chưa."

Lâm và Quỳnh Chi cùng im lặng, để câu nói đó lắng xuống trong không gian nhỏ bé của căn phòng.

"Vậy giờ mày định làm gì?" Lâm hỏi, giọng nghiêm túc.

Đan suy nghĩ một lúc, nhớ lại tất cả những gì đã trải qua, từ con số một lượt xem đầu tiên, tới bốn

chữ cuối cùng của Trúc, tới lời cảnh báo mơ hồ của Uyên về một người quyền lực hơn bà ta. Cô cũng

nhớ lại dòng tin nhắn của Thứ 0, không chỉ nội dung, mà cả cách nó được gõ ra, một nhịp câu hơi lạ,

không hẳn máy móc như một đoạn phản hồi tự động, cũng không hẳn tự nhiên như một người đang gõ chữ

thật sự. Một thứ gì đó ở giữa, khiến cô không thể xếp nó gọn gàng vào bên nào.

"Tao chưa biết chi tiết." Đan nói. "Nhưng tao biết chắc một điều, tao sẽ làm cho tới cùng. Chỉ là

chưa biết cùng là ở đâu."

Trong lúc nói, điện thoại Đan để trên bàn bất ngờ sáng lên, một thông báo mới từ app LOÉ. Cả ba cùng

nhìn xuống, tim ai cũng thắt lại trong một khoảnh khắc, sợ đó lại là một tin nhắn khác từ Thứ 0.

Nhưng chỉ là một thông báo bình thường, sinh nhật của một người bạn nào đó. Cả ba thở phào, Quỳnh Chi

bật cười khan, một tiếng cười giải toả căng thẳng.

"Dù sao thì," Quỳnh Chi nói, lau khoé mắt, "tụi tao sẽ ở đây, với mày, dù mày chọn con đường nào."

Đan gật, nhìn hai người bạn trước mặt, cảm nhận một sự ấm áp hiếm hoi giữa những ngày tăm tối vừa

qua, và tự nhủ, dù con đường phía trước có khó khăn tới đâu, ít nhất cô không còn phải bước đi một

mình.

Đêm đó, sau khi Lâm và Quỳnh Chi về, Đan ngồi lại một mình, mở lại tin nhắn của Thứ 0 lần cuối trước

khi ngủ. Cô đọc lại từng chữ, cố tìm ra điều gì đó chắc chắn hơn về bản chất thật của nó, nhưng càng

đọc, cô càng thấy nó không giống bất cứ điều gì cô từng biết, không hẳn là một người, cũng không hẳn

chỉ là những dòng code vô tri. Cô tắt màn hình, chấp nhận rằng có lẽ, câu trả lời cho câu hỏi đó sẽ

còn phải chờ thêm một thời gian nữa.

Hết Chương 55

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 56
← TrướcTiếp →