🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Chiều cùng ngày, Đan xin nghỉ ca làm ở Ngày Nắng, thứ cô hiếm khi làm, để một mình đi bộ dọc con

đường quen thuộc ở làng đại học, cần không gian và thời gian để tiêu hoá những gì vừa xảy ra.

Con đường rợp bóng cây, những tán lá xanh thẫm che bớt cái nắng chiều gay gắt, tiếng ve kêu rả rích

trên cao, một khung cảnh bình yên tương phản hoàn toàn với cơn bão đang cuộn trào trong lòng cô. Vài

sinh viên khác đạp xe ngang qua, tiếng chuông xe đạp leng keng, tiếng cười đùa vọng lại từ một nhóm

đang ngồi picnic trên bãi cỏ gần đó, tất cả tạo thành một lớp âm thanh nền hoàn toàn xa lạ với những

gì đang diễn ra trong đầu Đan.

Cô vừa đi vừa nghĩ lại toàn bộ những mảnh ghép đã thu thập được suốt nhiều tháng qua. Câu Trúc từng

hỏi hai năm trước, "dạo này mày có cảm giác kỳ kỳ khi đăng story không". Câu than vãn trong story

tháng 11 năm 2024, "chắc không ai thấy đâu". Và giờ, bốn chữ cuối cùng, "Đan ơi tao sợ".

Ghép lại với nhau, mọi thứ hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết. Trúc đã phát hiện ra một phần sự thật

này từ rất lâu, sớm hơn Đan rất nhiều, có thể từ trước cả khi Đan lên thành phố học đại học. Và Trúc

đã cố nói ra, không chỉ một lần, mà nhiều lần, theo những cách khác nhau, chỉ là Đan, bận rộn với

cuộc sống mới, đã không nhận ra, hoặc không muốn nhận ra mức độ nghiêm trọng của những gì bạn mình

đang cố truyền đạt.

Đan dừng lại giữa đường, lấy điện thoại ra, mở lại toàn bộ lịch sử tin nhắn với Trúc một lần nữa, đọc

chậm rãi từng đoạn, cố nhìn chúng bằng con mắt khác, con mắt của một người giờ đã biết sự thật.

Một tin nhắn tưởng chừng tầm thường, gửi vào tháng 10 năm 2024, hiện lên với ý nghĩa hoàn toàn khác:

*"Ê Đan, mày nghĩ có ai đọc được hết những gì mình gõ ra không, kể cả khi mình xoá rồi á? Tao hỏi

chơi thôi, đừng nghĩ ngợi gì."*

Lúc đó, Đan chỉ trả lời qua loa, một câu cười cợt về việc Trúc "nghĩ nhiều quá". Giờ đọc lại, câu hỏi

đó không hề là một câu hỏi chơi, mà là một lời cầu cứu trá hình, được bọc trong lớp vỏ nhẹ nhàng để

không làm Đan lo lắng, hoặc có lẽ, để Trúc tự trấn an rằng mình chưa thật sự nói ra điều gì quá

nghiêm trọng.

Nước mắt lại trào ra, lần này không phải vì đau đớn thuần tuý, mà xen lẫn một cảm giác tội lỗi sâu

sắc hơn nhiều. Nếu lúc đó cô hỏi kỹ hơn, nếu cô không trả lời qua loa, nếu cô nhận ra được điều gì đó

bất thường trong giọng điệu của Trúc, có lẽ mọi chuyện đã khác đi.

Cô ngồi xuống một băng ghế đá dưới tán cây, để mặc nước mắt chảy, không cố kìm nén nữa. Xung quanh,

sinh viên qua lại vẫn vô tư cười nói, hoàn toàn không hay biết về cơn bão đang diễn ra trong lòng cô

gái đang ngồi lặng lẽ một mình.

Sau một lúc lâu, Đan lau nước mắt, đứng dậy, một quyết tâm mới hình thành trong lòng, cứng cỏi hơn

bất cứ điều gì cô từng cảm nhận trước đây. Nếu Trúc đã cố báo mà không kịp, thì điều duy nhất Đan có

thể làm bây giờ, không phải là chìm đắm mãi trong tội lỗi, mà là đảm bảo rằng, sẽ không còn ai khác

phải trải qua điều tương tự mà không có ai lắng nghe kịp thời.

Cô đi bộ tiếp về phía dãy trọ, bước chân chậm rãi hơn lúc đến, nắng chiều đã dịu bớt, đổ dài bóng cây

xuống mặt đường. Điện thoại trong túi rung lên, một tin nhắn từ Lâm hỏi thăm tình hình, Đan nhìn màn

hình một lúc trước khi gõ trả lời, ngón tay vẫn còn hơi run nhưng lần này, giọng văn trong tin nhắn

đã vững vàng hơn hẳn buổi sáng.

Hết Chương 54

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 55
← TrướcTiếp →