Tối cùng ngày, Đan về tới phòng trọ, đầu óc vẫn còn quay cuồng với câu nói cuối cùng của Uyên. Cô
không kể ngay cho Lâm nghe chi tiết, chỉ nhắn báo mình đã an toàn, hẹn sáng mai gặp nói chuyện kỹ
hơn.
Cô nằm xuống giường, không tắt đèn, mở lại toàn bộ dữ liệu đã khôi phục được về Trúc từ đêm tháng
Năm, lần này đọc chậm hơn, kỹ hơn bao giờ hết. Cô đã đọc qua những đoạn này nhiều lần, nhưng đêm nay,
có điều gì đó thôi thúc cô quay lại một lần nữa, như thể cảm nhận được mình đã bỏ sót một chi tiết
quan trọng. Hạnh đã ngủ say, căn phòng chỉ còn tiếng quạt trần cũ quay đều và ánh sáng màn hình điện
thoại hắt lên trần nhà một quầng sáng nhỏ.
Cô lướt lại từng story một, đọc lại từng dòng chữ Trúc từng viết trong những tuần cuối, cố tìm ra
điều gì đó mình đã bỏ lỡ trước đây. Cảm giác như đang lật lại từng trang của một cuốn nhật ký không
thuộc về mình, nhưng lại chứa đựng một phần quan trọng của người bạn thân nhất cô từng có.
Cô mở lại khối dữ liệu của story cuối cùng, đêm 14/12/2024, ba chữ "Đan ơi tao..." vẫn còn đó, dừng
lại đột ngột do lỗi hiển thị. Cô phóng to hình ảnh, xoay ngang màn hình, cố nhìn kỹ hơn vào phần góc
bị che khuất, ngón tay di chuyển chậm rãi trên màn hình, mắt căng ra tập trung tới mức bắt đầu thấy
mỏi.
Có một vệt mờ, gần như không thể nhận ra, ở ngay cạnh phần chữ bị cắt, một mảnh dữ liệu nhỏ chưa
từng được chú ý tới trong những lần xem trước.
Đan ngồi bật dậy, tim đập nhanh. Cô chụp lại màn hình, phóng to hết mức có thể, cố phân tích vệt mờ
đó, nhưng độ phân giải quá thấp để đọc được gì rõ ràng.
Cô nhắn ngay cho Vinh, dù đã gần nửa đêm, mô tả những gì mình vừa phát hiện, gửi kèm ảnh chụp màn
hình.
*"Anh Vinh, em xin lỗi vì nhắn giờ này. Em nghĩ em vừa tìm thấy một phần dữ liệu bị che khuất trong
story cuối của Trúc, nhưng em không đủ khả năng kỹ thuật để khôi phục thêm. Anh có thể giúp em
không?"*
Cô không dám hy vọng nhiều, nghĩ chắc Vinh sẽ trả lời vào sáng mai. Nhưng chỉ vài phút sau, điện
thoại rung lên, tin nhắn phản hồi tới ngay lập tức.
*"Anh cũng không ngủ được từ hôm em kể chuyện Uyên với anh nghe. Gửi lại toàn bộ file gốc cho anh,
để anh coi thử ngay bây giờ."*
Đan gửi file, tay run rẩy vì hồi hộp lẫn hy vọng. Cô ngồi chờ, mắt không rời khỏi màn hình điện
thoại, từng phút trôi qua đều căng thẳng như đang chờ đợi một phán quyết quan trọng.
Mười lăm phút sau, tin nhắn của Vinh tới.
*"Anh nghĩ anh có thể khôi phục thêm được, nhưng cần dùng thiết bị chuyên dụng ở tiệm, không làm qua
điện thoại được. Sáng mai, ngay khi tiệm mở cửa, em qua được không? Anh sẽ mở cửa sớm hơn thường
lệ."*
Đan đọc tin nhắn, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa lo sợ đan xen. Cô gõ trả lời ngay, xác nhận sẽ có mặt
đúng giờ, rồi đặt điện thoại xuống, cố nhắm mắt ngủ một chút, dù biết rõ giấc ngủ đêm nay sẽ chẳng
thể nào yên ổn, khi cô đang đứng trước ngưỡng cửa của điều mình đã tìm kiếm suốt bao lâu nay, và
cũng sợ hãi nó hơn bất cứ điều gì khác.
Cô nhắn thêm một dòng ngắn cho Lâm, báo lại kế hoạch sáng mai, không giải thích chi tiết vì sợ đánh
thức cậu giờ này. Rồi cô tắt đèn, kéo mền lên, nằm trong bóng tối lắng nghe tiếng quạt trần quay đều,
cố ép mình chợp mắt dù biết trước, đêm nay sẽ là một trong những đêm dài nhất suốt nhiều tháng qua.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 53 →