Uyên đồng ý gặp Đan tại một quán cà phê khu Q.3, ban ngày, một lựa chọn có chủ đích của Đan để giữ
an toàn giữa không gian công khai đông người.
Quán nằm trên tầng hai một toà nhà cũ, cửa kính lớn nhìn xuống con phố nhộn nhịp, ánh nắng trưa
chiếu vào chan hoà khắp không gian. Đan tới trước mười phút, chọn bàn gần cửa sổ, gọi một ly trà đá,
tay hơi run khi cầm menu. Lâm đứng chờ ở quán cà phê đối diện bên kia đường, đã hứa sẽ theo dõi từ
xa, phòng khi có chuyện bất trắc, dù cả hai đều biết một quán đông người giữa ban ngày khó có thể
xảy ra chuyện gì quá nghiêm trọng.
Uyên xuất hiện đúng giờ, vẫn phong thái lịch sự quen thuộc, áo sơ mi trắng gọn gàng, chỉ mang theo
một chiếc điện thoại lần này, không phải hai như lần Đan từng thấy.
"Em muốn nói chuyện gì vậy?" Uyên hỏi, ngồi xuống đối diện, giọng đều đều, không lộ vẻ căng thẳng,
gọi một ly cà phê đen không đường, cách gọi món của một người quen làm việc dưới áp lực thường
xuyên.
Đan hít một hơi sâu, quyết định đi thẳng vào vấn đề. "Em biết về gói 'hỗ trợ hình ảnh' chị từng gợi
ý cho một số chủ shop nhỏ. Em cũng biết chị từng xử lý một ticket liên quan tới tài khoản user_id
bằng 0."
Gương mặt Uyên thoáng cứng lại trong một khoảnh khắc rất ngắn, gần như không thể nhận ra nếu Đan
không quan sát kỹ, trước khi trở lại vẻ bình thản quen thuộc.
"Chị không hiểu em đang nói gì." Uyên nói, giọng vẫn đều đều, nhưng có gì đó gượng gạo hơn trước.
"Em có bằng chứng, chị Uyên." Đan nói thẳng, giọng cố giữ bình tĩnh dù trong lòng đang run. "Ảnh
chụp màn hình tin nhắn, lời kể của những chủ shop khác. Em không tới đây để tống tiền hay đe doạ
chị, em chỉ muốn hiểu rõ hơn về Thứ 0, và về việc gì đã xảy ra với bạn thân em."
Uyên im lặng một lúc lâu, mắt nhìn ra cửa sổ, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Khi quay lại nhìn Đan,
ánh mắt bà đã đổi khác, không còn hoàn toàn lạnh lùng nữa, mà xen lẫn một nét mệt mỏi sâu sắc.
"Em còn trẻ quá để hiểu." Uyên nói, giọng nhỏ lại. "Chị nghĩ là em nên cân nhắc kỹ trước khi đào sâu
thêm vào chuyện này. Không phải mọi thứ đều đơn giản như em tưởng."
"Chị đang đe doạ em?" Đan hỏi thẳng.
"Không." Uyên lắc đầu, giọng có phần mệt mỏi. "Chị chỉ đang nói thật. Chị không phải người duy nhất
biết về chuyện này, và không phải người có quyền lực nhất trong số đó. Nếu em tiếp tục, em sẽ chạm
tới những người mà chị cũng không dám đụng vào."
Đan cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. "Chị đang nói về ông Khôi?"
Uyên không trả lời trực tiếp, chỉ nhìn Đan bằng ánh mắt phức tạp, vừa cảnh báo vừa như đang cầu xin
điều gì đó không thể nói thành lời.
"Chị nghĩ là em nên dừng lại ở đây." Uyên nói, đứng dậy trước khi Đan kịp hỏi thêm gì. "Chị chỉ làm
đúng việc của chị thôi, Đan à. Cả chị và em, có lẽ đều đang cố sống sót theo cách riêng của mình."
Uyên rời đi, để lại một câu nói cuối cùng vang vọng trong đầu Đan, nửa như đe doạ, nửa như một lời
thú nhận đầy bất lực: "Em còn trẻ, đừng biến đời mình thành như đời chị."
Đan ngồi lại một mình, ly trà đá trước mặt đã tan gần hết đá, chưa uống được ngụm nào. Cô nhìn theo
bóng Uyên khuất dần sau cánh cửa kính, lòng nặng trĩu một cảm giác phức tạp, vừa sợ hãi trước những
gì vừa được cảnh báo, vừa thương cảm cho một người phụ nữ dường như cũng đang mắc kẹt trong chính
lựa chọn của mình.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 52 →