🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Chiều Chủ Nhật, Đan và Lâm ngồi lại trong phòng Lâm, đứng trước bức tường sơ đồ đã được cập nhật

thêm nhiều mảnh ghi chú mới sau những gì Đan tìm hiểu được từ Vinh. Nắng chiều hắt qua cửa sổ, phủ

lên bức tường giấy note một lớp ánh sáng vàng nhạt, khiến cả sơ đồ trông như một tấm bản đồ cũ đang

chờ được giải mã trọn vẹn.

"Vậy giờ mình có bốn cái tên." Lâm nói, chỉ vào từng tên trên tường. "Vinh, người tạo ra nó. Uyên,

kẻ trục lợi nhỏ. Khôi, người biến nó thành sản phẩm kinh doanh. Và một ẩn số, người đồng nghiệp cũ

của Vinh, người từng bí mật ghi chép về nó."

"Với cả Thứ 0 nữa, giờ đã không còn là một tài khoản im lặng nữa." Đan bổ sung, giọng trầm xuống.

Lâm dán thêm một mảnh giấy note mới lên tường, ghi chữ "Thứ 0" với một dấu chấm hỏi lớn bên cạnh,

khác hẳn cách nó từng được xem như một hiện tượng kỹ thuật đơn thuần trước đây.

"Mình cần quyết định bước tiếp theo." Lâm nói, quay sang nhìn Đan. "Có ba hướng, theo tao thấy.

Một là tiếp tục đào sâu tìm ẩn số thứ tư. Hai là đối đầu trực tiếp với Uyên, người dễ tiếp cận nhất

trong số những người đang trục lợi. Ba là tìm cách chính thức hơn, kiểu như báo chí hoặc pháp lý."

Đan suy nghĩ một lúc, nhìn lại toàn bộ sơ đồ trên tường. "Tao nghĩ mình nên đối đầu với Uyên trước.

Chị ấy là người ta hiểu rõ nhất trong số những cái tên này, và có lẽ cũng là người dễ nói chuyện

nhất."

"Mày định nói gì với chị ta?" Lâm hỏi.

"Tao chưa biết chắc." Đan thừa nhận, giọng có phần do dự. "Nhưng tao nghĩ, nếu đối diện trực tiếp,

nói rõ mình đã biết những gì, có khi chị ấy sẽ phản ứng khác hơn là khi bị điều tra từ xa."

Lâm gật, dù vẫn còn chút lo lắng hiện rõ trên gương mặt. "Cẩn thận nhé. Chị ta có thể phản ứng theo

nhiều cách, không phải lúc nào cũng như mình mong đợi."

"Tao biết." Đan nói, giọng cương quyết. "Nhưng tao không thể cứ đứng nhìn sơ đồ này mãi mà không làm

gì. Đã tới lúc phải hành động rồi."

Cả hai đứng im một lúc, nhìn lại toàn bộ những gì đã dán lên tường suốt gần ba tháng qua, một hành

trình dài từ một con số bất thường trên một story bị xoá, tới cả một mạng lưới phức tạp của những

con người, động cơ, và một hiện tượng vẫn chưa ai hiểu rõ bản chất.

"Nếu đối đầu với chị Uyên, chị ấy sẽ phản ứng ra sao khi biết mình đã bị phát hiện?" Đan tự hỏi thành

tiếng, ánh mắt vẫn không rời khỏi sơ đồ.

Lâm không trả lời, chỉ đặt tay lên vai Đan, một cử chỉ ủng hộ thầm lặng cho quyết định cô sắp đưa ra.

Ngoài cửa sổ, trời chiều Chủ Nhật đang dần tắt nắng, để lại một khoảng không gian tĩnh lặng bao trùm

cả hai, trước khi bước vào một giai đoạn mới của cuộc điều tra, giai đoạn không còn chỉ là quan sát

từ xa nữa, mà là đối đầu trực tiếp.

"Mai mày rảnh không?" Đan hỏi, quay sang nhìn Lâm. "Tao muốn nhắn cho chị Uyên ngay, hẹn gặp sớm

nhất có thể, càng để lâu tao càng sợ mình sẽ chần chừ."

"Rảnh." Lâm gật ngay, không chút do dự. "Nhắn đi. Mày cần gì cứ nói, tao sẽ đứng ngoài chờ, không

vào cùng để tránh chị ấy cảnh giác, nhưng sẽ ở gần đó phòng khi có chuyện."

Đan lấy điện thoại ra, soạn một tin nhắn ngắn gọn gửi tới số của Uyên mà Hương từng cung cấp, đề

nghị một cuộc gặp trực tiếp, không nói rõ lý do, chỉ ghi vỏn vẹn rằng cô có chuyện quan trọng muốn

trao đổi. Gửi tin nhắn đi, cô đặt điện thoại xuống, cảm giác một cánh cửa mới vừa được mở ra, không

biết đằng sau nó là gì, nhưng không còn đường lùi.

Hết Chương 50

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 51
← TrướcTiếp →