Chín giờ tối, quán Ngày Nắng vắng khách hơn thường lệ, chỉ còn hai bàn với vài sinh viên ngồi học
bài, tiếng nhạc nền phát nhè nhẹ, một không khí yên bình hiếm hoi giữa những ngày đầy căng thẳng vừa
qua.
Đan đứng sau quầy, tranh thủ lau dọn, thỉnh thoảng liếc mắt ra ngoài đường nhìn dòng xe cộ thưa dần.
My, đồng nghiệp làm cùng ca, đang ngồi gấp lại xấp khăn giấy, thỉnh thoảng bắt chuyện vài câu vu vơ.
Ánh đèn quán hắt xuống nền gạch sạch bóng, phản chiếu ngược lên trần một quầng sáng dịu nhẹ, tạo cảm
giác ấm cúng hiếm hoi giữa một ngày dài mệt mỏi.
"Đan dạo này trông mệt ghê, học nhiều lắm hả?" My hỏi, ánh mắt quan tâm thật lòng.
"Ừ, cũng có chút." Đan cười gượng, không muốn giải thích dài dòng. "Chắc do trời nóng nữa."
"Uống nước cam đi, tao pha cho." My đứng dậy, không đợi Đan trả lời, tự tay pha một ly nước cam tươi
đưa cho Đan.
Đan cảm ơn, nhấp một ngụm, vị chua ngọt mát lạnh lan toả trong miệng, một điều nhỏ bé nhưng khiến cô
thấy ấm lòng giữa những ngày mọi thứ đều nặng nề. My còn kể thêm chuyện đứa em trai mình sắp thi đại
học, giọng vừa lo lắng vừa hào hứng, một câu chuyện hoàn toàn bình thường mà Đan lắng nghe với sự
trân trọng hiếm hoi.
Gần giờ đóng cửa, điện thoại Đan rung lên, đúng giờ như mọi tối Chủ Nhật, số của má gọi tới.
"Alô má." Đan bắt máy, bước ra sau quầy để nói chuyện riêng tư hơn.
"Con ăn cơm chưa?" Má hỏi ngay, giọng quen thuộc.
"Dạ ăn rồi má. Má ăn chưa?"
"Má ăn rồi, mới về tới nhà." Má thở dài nhẹ, tiếng quạt máy kêu è è quen thuộc lọt qua điện thoại.
"Bữa nay con làm gì, sao giọng nghe hơi lạ vậy?"
Đan hơi khựng lại, không ngờ má lại nhạy cảm nhận ra điều gì đó khác thường trong giọng nói của
mình, dù cô đã cố giữ giọng bình thường nhất có thể.
"Dạ không có gì đâu má, con hơi mệt vì học nhiều thôi." Đan nói, cố trấn an.
"Con nhớ giữ sức khoẻ nghen, đừng thức khuya quá." Má dặn dò, giọng lo lắng thật sự. "Sức khoẻ con
gái quan trọng lắm, đừng vì học hay làm thêm mà bỏ bê bản thân."
"Dạ con biết má à." Đan mỉm cười, cảm động trước sự quan tâm của má, dù không thể chia sẻ hết những
gì đang thật sự khiến cô mệt mỏi. "Má cũng giữ sức khoẻ nghen, đừng làm quá sức."
"Ừ, má biết mà." Má cười nhẹ qua điện thoại. "Bữa nào rảnh rảnh về nhà chơi nghen con, lâu rồi má
chưa gặp con."
"Dạ, để con sắp xếp." Đan đáp, lòng chợt nhói lên một chút vì nhớ nhà.
Hai má con nói chuyện thêm vài phút, những câu chuyện vặt vãnh quen thuộc, trước khi má cúp máy để
đi ngủ sớm vì mai còn phải dậy sớm đi làm.
Đan cất điện thoại, quay lại quầy hàng, thấy My đã dọn dẹp gần xong, chỉ còn vài việc lặt vặt cuối
cùng. Cô nhìn đồng hồ, gần mười giờ, sắp tới giờ đóng cửa.
Đạp xe về dãy trọ dưới ánh đèn đường quen thuộc, Đan cảm thấy lòng nhẹ nhõm hơn hẳn sau cuộc gọi với
má, dù biết rõ ngày mai, mọi căng thẳng và bí mật vẫn sẽ tiếp tục chờ đợi cô, chưa có dấu hiệu gì sẽ
sớm kết thúc.
Gió đêm mát rượi lùa qua tóc, con đường Tô Vĩnh Diện vắng vẻ hơn giờ cao điểm, chỉ còn vài quán ăn
khuya lác đác sáng đèn. Cô đạp chậm rãi, cố kéo dài thêm chút cảm giác nhẹ lòng hiếm hoi này, trước
khi phải quay lại đối diện với tất cả những gì đang chờ đợi phía trước từ ngày mai.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 50 →