Vinh mở cuốn sổ cũ, những trang giấy ố vàng hiện ra chữ viết tay nhỏ, dày đặc, ghi chép theo kiểu kỹ
thuật khô khan nhưng xen lẫn vài dòng cảm xúc cá nhân không thể giấu được. Mùi giấy cũ thoang thoảng
bốc lên mỗi lần ông lật một trang, một mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của những vật đã cất giữ quá lâu
trong một ngăn kéo ít khi mở ra.
"Đây là cuốn sổ tôi ghi lại từ những ngày đầu, khi mới phát hiện tài khoản 0 chưa bị khoá." Ông nói,
lật từng trang chậm rãi. "Lúc đó, tôi không phải người duy nhất để ý tới nó."
"Còn ai khác nữa?" Đan hỏi, ngồi nhích lại gần hơn.
"Một đồng nghiệp cũ, tên tôi sẽ không nói ra bây giờ, phụ trách mảng vận hành nội dung thời kỳ đầu."
Vinh nói, giọng thận trọng. "Người đó phát hiện ra sự tồn tại của account 0 gần như cùng lúc với
tôi, nhưng thay vì báo cáo hay lo lắng, người đó lại tỏ ra... tò mò."
"Tò mò kiểu gì?"
"Bắt đầu ghi chép lại mọi hành vi của nó, theo cách không chính thức, không phải công việc được giao.
Kiểu như đang nghiên cứu một hiện tượng lạ." Vinh chỉ vào một trang trong sổ, những dòng ghi chú về
tần suất, thời gian, mẫu hành vi của account 0 qua nhiều tháng. "Người đó chia sẻ một phần ghi chép
cho tôi, để cùng nhau tìm hiểu."
Đan đọc lướt qua những dòng chữ, cảm giác rùng mình khi nhận ra ai đó đã âm thầm "theo dõi" Thứ 0
suốt một thời gian dài, gần như một mối quan hệ song song với chính hiện tượng đang bị theo dõi.
"Người đó giờ ở đâu?" Đan hỏi, ghi vội vài chữ vào cuốn sổ nhỏ mình mang theo, một thói quen cô học
được từ chính công việc phỏng vấn.
"Tôi không biết chắc. Sau khi tôi rời công ty, chúng tôi mất liên lạc." Vinh lắc đầu. "Nhưng tôi
nhớ, trước khi tôi nghỉ, người đó có nói một câu tôi không bao giờ quên được."
"Câu gì vậy ạ?"
Vinh im lặng một lúc, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn theo một nhịp chậm, rồi trích lại, giọng chậm rãi
như đang cố nhớ chính xác từng chữ. "Người đó nói, 'Có khi nào chính tụi mình mới là thứ đang được
nó theo dõi, chứ không phải ngược lại'."
Đan cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng khi nghe câu nói đó. "Ý là sao?"
"Tôi cũng không hiểu hết ý người đó lúc đó, và bây giờ càng không chắc chắn hơn." Vinh gấp cuốn sổ
lại, đặt xuống bàn. "Nhưng nếu account 0 thật sự đã 'lớn lên' theo một cách nào đó suốt sáu năm qua,
có lẽ chính sự chú ý của những người từng theo dõi nó, ghi chép về nó, cũng là một phần nuôi dưỡng
cho sự thay đổi đó."
Đan im lặng, cố tiêu hoá ý tưởng đó, một khả năng cô chưa từng nghĩ tới: rằng chính hành động quan
sát, ghi chép, tìm hiểu về Thứ 0, có thể đã góp phần khiến nó trở thành thứ nó đang là bây giờ, và cô
cùng Lâm, giờ đây, cũng đang là một phần của quá trình đó.
"Vậy nếu không phải anh, không phải chị Uyên, thì người đó là ai?" Đan hỏi, giọng khẽ.
Vinh không trả lời ngay, chỉ nhìn Đan với ánh mắt nặng trĩu. "Đó là câu hỏi tôi cũng đang tự hỏi mình
suốt mấy năm nay, mà chưa từng tìm ra được câu trả lời."
Ông gấp cuốn sổ lại thật cẩn thận, như thể sợ làm rách những trang giấy đã quá cũ, cất trở lại vào
ngăn kéo. Bên ngoài, trời đã tối hẳn, ánh đèn đường bắt đầu bật sáng, hắt qua cửa kính một quầng
sáng vàng nhạt lên gương mặt Vinh, khiến ông trông già hơn hẳn tuổi thật của mình.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 49 →